Ngồi nhớ Lai Khê chao nhớ quá
Bạn bè chinh chiến... thuở xa xưa
Chia nhau hơi thở chia mạng sống
Thì có sá gì chuyện nắng mưa
Một cái bắt tay sôi sùng sục ...
Mới đà... lạnh ngắt giữa dòng sông
Dòng sông Thị Tính thay màu nước
Khóc giữa trần ai - Mắt đỏ ngần
Ðêm về gom lá vàng lên lửa
Sưởi ánh nguyệt tà lơ lững treo
Vài câu chuyện phiếm còn dang dở
Ðã quảy ba lô... đạp hiểm nghèo
Mai mốt Hòa Bình , thằng mơ ước
Giáo làng... Tao gặp lại tuổi thơ
Thới Hòa cháy giữa ngày ngưng bắn
Trang sách vỡ lòng cũng hóa tro
Con Thu giặc ủi ngoài Bến Cát
Cũng đủ não nùng , mấy thằng đeo
Ðêm ba mươi Tết đồn bị đánh
Sáng lật xác thù nó chết que
Thế mà cũng có thằng ray rứt
Say quất cần câu vẫn lầm bầm
Hết đường sao em theo việt cộng
Mất mẹ nụ cười... có tiếc không
Mất mẹ nụ cười bao thằng mất ...
Giam đời trơ trụi đất lưu vong
Còn bao thằng nhớ - Còn mơ ước
Lấy lại nụ cười tặng Núi Sông
Trạch Gầm
Read more on this article...
Showing posts with label Thơ va Nhạc. Show all posts
Showing posts with label Thơ va Nhạc. Show all posts
Wednesday, April 1, 2009
Như mưa bay ngang
Bây giờ ta còn cái gì nửa hử
Người nhớ ta sao lại giận tàng tàng...
Vào cuộc chiến , ta đốt đời trong lửa
Chẳng lẻ tặng người một mãnh khăn tang
Ta nhìn mắt người lòng ta không thể ...
Níu kéo người vào cơn lốc buồn đau
Ngươì có thể qui tội ta ích kỹ
Đường ta đi… ta biết gảy lúc nào
Không phải từng năm, từng ngày vĩnh biệt
Ta quen rồi làm sao bắt người quen
Rượu xuống cổ lắm khi trào ra mắt
Bao niềm vui trộn trấu với ưu phiền
Đường hành quân ta rày đây mai đó
Mong quét sạch thù lấy lại ước mơ
Ước mơ của ta... ước mơ thật nhỏ
Được viết tặng người trọn một bài thơ
Ta dỡ ẹt như người đã từng rõ
Thua trận, vào tù, gặm nhắm long đong
Đời như thế chia gì cùng người hở
Đứt đoạn ngậm ngùi... đứt đoạn chờ mong
Người lặn lội tìm ta mòn bao gót
Ta dấu đời trong nỗi nhớ đăm đăm
... làm sao biết, người giận ta chi nhỉ
Giận ta chi cho mệt mõi ân cần
Trạch Gầm
Read more on this article...
Người nhớ ta sao lại giận tàng tàng...
Vào cuộc chiến , ta đốt đời trong lửa
Chẳng lẻ tặng người một mãnh khăn tang
Ta nhìn mắt người lòng ta không thể ...
Níu kéo người vào cơn lốc buồn đau
Ngươì có thể qui tội ta ích kỹ
Đường ta đi… ta biết gảy lúc nào
Không phải từng năm, từng ngày vĩnh biệt
Ta quen rồi làm sao bắt người quen
Rượu xuống cổ lắm khi trào ra mắt
Bao niềm vui trộn trấu với ưu phiền
Đường hành quân ta rày đây mai đó
Mong quét sạch thù lấy lại ước mơ
Ước mơ của ta... ước mơ thật nhỏ
Được viết tặng người trọn một bài thơ
Ta dỡ ẹt như người đã từng rõ
Thua trận, vào tù, gặm nhắm long đong
Đời như thế chia gì cùng người hở
Đứt đoạn ngậm ngùi... đứt đoạn chờ mong
Người lặn lội tìm ta mòn bao gót
Ta dấu đời trong nỗi nhớ đăm đăm
... làm sao biết, người giận ta chi nhỉ
Giận ta chi cho mệt mõi ân cần
Trạch Gầm
Read more on this article...
Quanh Thân (Trạch Gầm)
Em dang tay duổi sầu bay
Ta lên dốc mỏi ngữa tay hứng sầu
Phố chiều cúi mặt ôm nhau
Rừng chiều nhốt gió xôn xao gió rừng
Em cho phố nổi bâng khuâng ...
Ta cho rừng nổi thăng trầm thiết tha
Khép vòng tay đủ xót xa
Mở vòng tay đủ chan hòa tình thương
Dìu em vào giữa phiên buồn
Rong chơi phân nửa dặm buồn thế gian
Hồn nhiên thao thức võ vàng
Thú đau thương đấy ngỡ ngàng sao em
Em còn bao nỗi hồn nhiên
Cho ta mượn đốt ưu phiền quanh thân
Một mai trở lại phong trần
Sẽ vì em dựng mùa xuân cho đời
Read more on this article...
Ta lên dốc mỏi ngữa tay hứng sầu
Phố chiều cúi mặt ôm nhau
Rừng chiều nhốt gió xôn xao gió rừng
Em cho phố nổi bâng khuâng ...
Ta cho rừng nổi thăng trầm thiết tha
Khép vòng tay đủ xót xa
Mở vòng tay đủ chan hòa tình thương
Dìu em vào giữa phiên buồn
Rong chơi phân nửa dặm buồn thế gian
Hồn nhiên thao thức võ vàng
Thú đau thương đấy ngỡ ngàng sao em
Em còn bao nỗi hồn nhiên
Cho ta mượn đốt ưu phiền quanh thân
Một mai trở lại phong trần
Sẽ vì em dựng mùa xuân cho đời
Read more on this article...
Rạch Gía tìm đâu
Kể em nghe...
... Anh vừa thăm Rạch Gía
Em lại cuời buồn như thuở xa xưa
Thời chinh chiến anh hẹn lần hẹn lựa
Em quen rồi... Anh về thăm trong mơ
Anh đã gặp toàn bà con Rạch Gía
Nơi một công viên... cuối nẽo lưu vong …
Lang thang mõi ... khô đôi tròng con mắt
Thiếu nụ cười em buồn điếng cả lòng
Thằng lính trận cứ rày đây mai đó
Thân phận chập chờn bày đặt yêu đương
Quanh quẩn cũng là... rừng xanh đất đỏ
Em góp thiệt thòi từng đoạn gío sương
Anh ở vùng ba quen em vùng bốn
Có chi là lạ lắm có phải không
Cô nữ sinh viên gật đầu quen lính
Mới chao ôi là quá quắc bận lòng
Em rủ anh về thăm quê cho biết
Anh bảo nhìn em... là biết cả rồi
Quê em đep chứa chan tình tha thiết
Như bình minh hôn sóng mặn giữa khơi
Anh tệ qúa trời- Xuôi tay mất nước
Đời tha phương Rạch Gía biết tìm đâu...
TrạchGầm
Read more on this article...
... Anh vừa thăm Rạch Gía
Em lại cuời buồn như thuở xa xưa
Thời chinh chiến anh hẹn lần hẹn lựa
Em quen rồi... Anh về thăm trong mơ
Anh đã gặp toàn bà con Rạch Gía
Nơi một công viên... cuối nẽo lưu vong …
Lang thang mõi ... khô đôi tròng con mắt
Thiếu nụ cười em buồn điếng cả lòng
Thằng lính trận cứ rày đây mai đó
Thân phận chập chờn bày đặt yêu đương
Quanh quẩn cũng là... rừng xanh đất đỏ
Em góp thiệt thòi từng đoạn gío sương
Anh ở vùng ba quen em vùng bốn
Có chi là lạ lắm có phải không
Cô nữ sinh viên gật đầu quen lính
Mới chao ôi là quá quắc bận lòng
Em rủ anh về thăm quê cho biết
Anh bảo nhìn em... là biết cả rồi
Quê em đep chứa chan tình tha thiết
Như bình minh hôn sóng mặn giữa khơi
Anh tệ qúa trời- Xuôi tay mất nước
Đời tha phương Rạch Gía biết tìm đâu...
TrạchGầm
Read more on this article...
Sau hè Lương trường Thọ
Đêm ngồi nghe người đọc
Bài thơ viết dưới mưa
Đêm hè… lòng bỗng buốt
Buồn chưa… ơi buồn chưa
Mưa theo người vào hạ ....
Ướt đời ta long đong
Hồn ta rơi lã tã
Hồn Quê Hương bão bùng
Trên mắt đời hiu hắt
Hạt ngọc bỗng thành mưa
Ta nhìn ta , chết điếng
Ước mơ vùi ước mơ
Đêm ngồi nghe người hát
Quanh đám bạn bè xưa
Lời ca như dao cắt
Vỡ vụn hồn bơ vơ
Ta gặp ta sờ sững
Ngày gánh gồng đao binh
Cùng gío sương bạt mạng
Tìm không thấy Hòa Bình
Đời tha phương lận đận
Nhặt từng nụ cười thân
Cuối trời Quê Hương đợi
Bao nhớ thương thăng trầm
Trạch Gầm
Read more on this article...
Bài thơ viết dưới mưa
Đêm hè… lòng bỗng buốt
Buồn chưa… ơi buồn chưa
Mưa theo người vào hạ ....
Ướt đời ta long đong
Hồn ta rơi lã tã
Hồn Quê Hương bão bùng
Trên mắt đời hiu hắt
Hạt ngọc bỗng thành mưa
Ta nhìn ta , chết điếng
Ước mơ vùi ước mơ
Đêm ngồi nghe người hát
Quanh đám bạn bè xưa
Lời ca như dao cắt
Vỡ vụn hồn bơ vơ
Ta gặp ta sờ sững
Ngày gánh gồng đao binh
Cùng gío sương bạt mạng
Tìm không thấy Hòa Bình
Đời tha phương lận đận
Nhặt từng nụ cười thân
Cuối trời Quê Hương đợi
Bao nhớ thương thăng trầm
Trạch Gầm
Read more on this article...
Tao viết bài thơ gởi mầy nỗi nhớ
Ðoạn đường mầy đi là tao lại đến
Mỗi một địa danh ... đánh tới đánh lui
Mỗi một địa danh vài thằng bạn chết
Cho Quê Hương bớt di nỗi ngậm ngùi
Gốc cây bằng lăng giúp mầy tránh đạn ...
Ðến lúc tao vào đã rụi thành tro
Lúc mầy đến vượt bao con suối cạn
Lúc tao vào nước ngập đến balô
Miền Nam mình chỉ hai mùa mưa nắng
Tao với mầy thì chẳng nắng chẳng mưa
Chỉ biết đổi giày khi giày mòn gót
Lội tróc rừng chỉ mỗi một ước mơ
Năm được mấy lần đụng đầu giữa phố
Ha hả cười rồi chưởi mẹ vài câu
Mầy còn sống- Ừ tao cũng còn sống
Nốc cạn nhớ thương... nốc cạn dãi dầu
Thằng vào Long Nguyên thằng qua Thị Tính
Thằng xuống Chánh Lưu thằng tạt Phó Bình
Rừng thức giữa đêm hít toàn thuốc súng
Cây cối gục đầu chào đón bình minh
Giờ... thì sao... hai thằng chung con phố
Con phố tha phương- lặng lẽ- u sầu
Tao viết bài thơ gợi mầy nỗi nhớ
Ðã hòa bình mà... đất nước vẫn thương đau
Trạch Gầm
Read more on this article...
Mỗi một địa danh ... đánh tới đánh lui
Mỗi một địa danh vài thằng bạn chết
Cho Quê Hương bớt di nỗi ngậm ngùi
Gốc cây bằng lăng giúp mầy tránh đạn ...
Ðến lúc tao vào đã rụi thành tro
Lúc mầy đến vượt bao con suối cạn
Lúc tao vào nước ngập đến balô
Miền Nam mình chỉ hai mùa mưa nắng
Tao với mầy thì chẳng nắng chẳng mưa
Chỉ biết đổi giày khi giày mòn gót
Lội tróc rừng chỉ mỗi một ước mơ
Năm được mấy lần đụng đầu giữa phố
Ha hả cười rồi chưởi mẹ vài câu
Mầy còn sống- Ừ tao cũng còn sống
Nốc cạn nhớ thương... nốc cạn dãi dầu
Thằng vào Long Nguyên thằng qua Thị Tính
Thằng xuống Chánh Lưu thằng tạt Phó Bình
Rừng thức giữa đêm hít toàn thuốc súng
Cây cối gục đầu chào đón bình minh
Giờ... thì sao... hai thằng chung con phố
Con phố tha phương- lặng lẽ- u sầu
Tao viết bài thơ gợi mầy nỗi nhớ
Ðã hòa bình mà... đất nước vẫn thương đau
Trạch Gầm
Read more on this article...
Tháng Tư Hai Ngàn Lẻ Chín
Người về như thế đó, sao?
Ngồi taxi, kể tào lao chuyện đời
Mấy mưới năm ở xứ người
Trở về Tổ Quốc lạc loài chiêm bao! ......
Người về! Ôi người về đâu?
Áo nhung, áo gấm, mặt màu phấn son
Ờ thì Tổ Quốc Quê Hương
Chẳng qua Cõi Tạm, còn chường mặt chi?
Người về một tháng rồi đi
Kẻo tiền trợ cấp nó thì mất tiêu!
Ngồi taxi, người nói nhiều
Mà ngơ ngẩn tựa như diều đứt dây!
Người về, uống rượu cho say
Cho quên đi cõi đời này bể dâu!
Bảo rằng: Phật hứa kiếp sau
Người về không để ngồi lau mặt hoài.
Tội nghiệp người! Thương xót người.
Con chim chiền chiện hót rồi, đã bay!
Có thằng làm thơ thật hay (*)
Là Trạch Gầm đó, “Ðụ Mẹ Mày Cộng Quân!”
Hỡi ơi Tướng xuống Cầm Quần
Thì bọn Tàu Phỉ chúng cần sợ ai!
Trạch Gầm không chưởi mỉa mai
Mà hắn chưởi thật, chưởi loài Việt Gian
Anh hùng ra ngõ, hiên ngang
Mở lời cửa miệng, chào hàng... đầu tư!
Người về như đứa bé thơ
Tiếc thay tóc bạc bơ phờ tha hương!
Ngồi taxi dạo phố phường
Thấy vui không nhỉ, sao buồn thở ra?
Trạch Gầm chưa chưởi Ðụ Cha
Thì nghe ta chưởi: “Tổ Bà Mẹ Bây
Già đầu lòng vẫn thơ ngây
Theo voi hít bã mía ngầy ngật chăng?”
Người về thăm lại Việt Nam
Thăm loài Cộng Sản, đầu hàng chúng đi!
Ðụ Cha cái lũ ngu si
Ăn cơm biết chọn, chơi thì... kệ tao!
Tháng Tư Ðất Nước Thay Màu
Tháng Tư Lắm Kẻ, Nói Sao, Bây Giờ?
CHO TAO CHƯỞI MÀY MỘT TIẾNG
Ðụ Mẹ! Cho tao chưởi mày một tiếng
Ðất của ông cha sao mày cắt cho Tàu?
Ngậm phải củ gì mà mày cứng miệng?
Ðảng của mày, Ðụ Mẹ Ðảng Tào Lao!
Chế độ mày vài triệu tay cầm súng
Cầm súng làm gì? Chẳng lẽ hiếp dân?
Tao không tin Lính Lại Hèn Ðến Thế
Lại rụng rời Trước Tai Ách Ngoại Xâm!
Mày vỗ ngực: Anh Hùng Ðầy Trước Ngõ
Sao cứ luồn, cứ cúi, cứ van xin?
Môi Liền Răng, à, thì vậy đó:
Nó cạp mày, mày thin thít lặng thinh!
Ông Cha mầy bốn ngàn năm dựng nước
Một ngàn năm Ðánh Tan Giặc Tàu
Tông Tộc Mày cũng là Lê, là Nguyễn
Hà cớ gì mày Hèn Ðến Thế Sao?
Chuyện mày làm toàn dân đau như thiến
Mày chết rồi tao nghĩ chẳng có đất chôn
Hãy Tỉnh Lại, Ôm Linh Hồn Sông Núi
Cứ đà này, chết tiệt còn sướng hơn!
Ðàn gãy tai trâu, nghe chừng vô ích
Giờ mày nghe tao chưởi, còn hơn không!
Read more on this article...
Ngồi taxi, kể tào lao chuyện đời
Mấy mưới năm ở xứ người
Trở về Tổ Quốc lạc loài chiêm bao! ......
Người về! Ôi người về đâu?
Áo nhung, áo gấm, mặt màu phấn son
Ờ thì Tổ Quốc Quê Hương
Chẳng qua Cõi Tạm, còn chường mặt chi?
Người về một tháng rồi đi
Kẻo tiền trợ cấp nó thì mất tiêu!
Ngồi taxi, người nói nhiều
Mà ngơ ngẩn tựa như diều đứt dây!
Người về, uống rượu cho say
Cho quên đi cõi đời này bể dâu!
Bảo rằng: Phật hứa kiếp sau
Người về không để ngồi lau mặt hoài.
Tội nghiệp người! Thương xót người.
Con chim chiền chiện hót rồi, đã bay!
Có thằng làm thơ thật hay (*)
Là Trạch Gầm đó, “Ðụ Mẹ Mày Cộng Quân!”
Hỡi ơi Tướng xuống Cầm Quần
Thì bọn Tàu Phỉ chúng cần sợ ai!
Trạch Gầm không chưởi mỉa mai
Mà hắn chưởi thật, chưởi loài Việt Gian
Anh hùng ra ngõ, hiên ngang
Mở lời cửa miệng, chào hàng... đầu tư!
Người về như đứa bé thơ
Tiếc thay tóc bạc bơ phờ tha hương!
Ngồi taxi dạo phố phường
Thấy vui không nhỉ, sao buồn thở ra?
Trạch Gầm chưa chưởi Ðụ Cha
Thì nghe ta chưởi: “Tổ Bà Mẹ Bây
Già đầu lòng vẫn thơ ngây
Theo voi hít bã mía ngầy ngật chăng?”
Người về thăm lại Việt Nam
Thăm loài Cộng Sản, đầu hàng chúng đi!
Ðụ Cha cái lũ ngu si
Ăn cơm biết chọn, chơi thì... kệ tao!
Tháng Tư Ðất Nước Thay Màu
Tháng Tư Lắm Kẻ, Nói Sao, Bây Giờ?
CHO TAO CHƯỞI MÀY MỘT TIẾNG
Ðụ Mẹ! Cho tao chưởi mày một tiếng
Ðất của ông cha sao mày cắt cho Tàu?
Ngậm phải củ gì mà mày cứng miệng?
Ðảng của mày, Ðụ Mẹ Ðảng Tào Lao!
Chế độ mày vài triệu tay cầm súng
Cầm súng làm gì? Chẳng lẽ hiếp dân?
Tao không tin Lính Lại Hèn Ðến Thế
Lại rụng rời Trước Tai Ách Ngoại Xâm!
Mày vỗ ngực: Anh Hùng Ðầy Trước Ngõ
Sao cứ luồn, cứ cúi, cứ van xin?
Môi Liền Răng, à, thì vậy đó:
Nó cạp mày, mày thin thít lặng thinh!
Ông Cha mầy bốn ngàn năm dựng nước
Một ngàn năm Ðánh Tan Giặc Tàu
Tông Tộc Mày cũng là Lê, là Nguyễn
Hà cớ gì mày Hèn Ðến Thế Sao?
Chuyện mày làm toàn dân đau như thiến
Mày chết rồi tao nghĩ chẳng có đất chôn
Hãy Tỉnh Lại, Ôm Linh Hồn Sông Núi
Cứ đà này, chết tiệt còn sướng hơn!
Ðàn gãy tai trâu, nghe chừng vô ích
Giờ mày nghe tao chưởi, còn hơn không!
Read more on this article...
Thiếu em một nụ cười
Kể em nghe
Thằng lính nào không thiếu nợ
Không biết sao em
Lại bảo ta thiếu một nụ cười
Một nụ cười thiếu em là chuyện nhỏ ...
Trả lúc nào chẳng được dễ như chơi
Ta sinh ra đụng đầu thời tao loạn
Tình mẹ nghĩa cha chẳng chút đáp đền
Sách vở học trò nợ ngày nợ tháng
Ðường phố Sài Gòn nợ bước chân đêm
Dang đôi tay ta hứng đời chinh chiến
Mỗi một địa danh nợ chất nợ chồng
Có ươc mơ nào đổi bằng mạng sống
Bạn bè ta lại đổi dễ như không
Hai chữ thanh bình ta đong ta đếm
Bằng chính máu xương của đám bạn bè
Món nợ ân tình ta chưa trả hết
Những tháng ngày còn tê tái tái tê
Chúa Chởm ngày xưa vang danh thiếu nợ
Nợ sao bằng một góc nợ của ta
Thằng lính trận liệng ngan cây súng
Phải không em Ta nợ cả Sơn Hà
Dân thám kích có một câu: Ðừng vội
Em tin không ? ta sẽ trả M mà
Read more on this article...
Thằng lính nào không thiếu nợ
Không biết sao em
Lại bảo ta thiếu một nụ cười
Một nụ cười thiếu em là chuyện nhỏ ...
Trả lúc nào chẳng được dễ như chơi
Ta sinh ra đụng đầu thời tao loạn
Tình mẹ nghĩa cha chẳng chút đáp đền
Sách vở học trò nợ ngày nợ tháng
Ðường phố Sài Gòn nợ bước chân đêm
Dang đôi tay ta hứng đời chinh chiến
Mỗi một địa danh nợ chất nợ chồng
Có ươc mơ nào đổi bằng mạng sống
Bạn bè ta lại đổi dễ như không
Hai chữ thanh bình ta đong ta đếm
Bằng chính máu xương của đám bạn bè
Món nợ ân tình ta chưa trả hết
Những tháng ngày còn tê tái tái tê
Chúa Chởm ngày xưa vang danh thiếu nợ
Nợ sao bằng một góc nợ của ta
Thằng lính trận liệng ngan cây súng
Phải không em Ta nợ cả Sơn Hà
Dân thám kích có một câu: Ðừng vội
Em tin không ? ta sẽ trả M mà
Read more on this article...
Trở lại Bình Long
Cũng nơi đây… ta ngồi chơi với hắn
Vỗ tay cười kể chuyện bắn chiến xa
Hạ pháo thấp nòng bắn bay pháo tháp
Như ciné thật đã còn hơn là…...
Cũng nơi đây… ta ngồi chơi với hắn
Kể chuyện hai thằng đệ lục trường xưa
Chưa đủ tuổi rủ nhau xem phim cấm
Giờ đâu lưng hứng pháo địch như mưa
Cũng nơi đây hắn ta cùng nhận lịnh
Diệt tổ đề lô nằm cạnh bên sườn
Hai thằng cắn răng bò qua bao xác
Xác bạn xác thù trộn lẩn đau thương
Cũng nơi đây… ta cứu người con gái
Gởi trực thăng di tản về Bình Dương
Trực thăng nổ khi vừa rời mặt đất
Ta điếng hồn như vừa nuốt phải xương
Cũng nơi đây… ta bắn thằng việt cộng
Một viên M79 vào hông
Bởi quá gần đạn không kịp nổ
Ta lại phải nuôi nó mấy tháng ròng
Cũng nơi đây… ta bò ra ao rau muống
Quơ đại ít về nấu bát canh tươi
Rau dính tóc tai bay mùi thum thủm
Ngập dưới ao… có mấy chục xác người
Cũng nơi đây… ta đắp mồ cho bạn
Vừa quay lưng xác bạn lại bật tung
Mổi thước đất cài trăm ngàn mảnh đạn
Ta, sống nhăn, hóa kiếp… gọi anh hùng
Ta trở về đây… xin hôn mặt đất
Tắm bao máu hồng của bạn bè ta
Read more on this article...
Vỗ tay cười kể chuyện bắn chiến xa
Hạ pháo thấp nòng bắn bay pháo tháp
Như ciné thật đã còn hơn là…...
Cũng nơi đây… ta ngồi chơi với hắn
Kể chuyện hai thằng đệ lục trường xưa
Chưa đủ tuổi rủ nhau xem phim cấm
Giờ đâu lưng hứng pháo địch như mưa
Cũng nơi đây hắn ta cùng nhận lịnh
Diệt tổ đề lô nằm cạnh bên sườn
Hai thằng cắn răng bò qua bao xác
Xác bạn xác thù trộn lẩn đau thương
Cũng nơi đây… ta cứu người con gái
Gởi trực thăng di tản về Bình Dương
Trực thăng nổ khi vừa rời mặt đất
Ta điếng hồn như vừa nuốt phải xương
Cũng nơi đây… ta bắn thằng việt cộng
Một viên M79 vào hông
Bởi quá gần đạn không kịp nổ
Ta lại phải nuôi nó mấy tháng ròng
Cũng nơi đây… ta bò ra ao rau muống
Quơ đại ít về nấu bát canh tươi
Rau dính tóc tai bay mùi thum thủm
Ngập dưới ao… có mấy chục xác người
Cũng nơi đây… ta đắp mồ cho bạn
Vừa quay lưng xác bạn lại bật tung
Mổi thước đất cài trăm ngàn mảnh đạn
Ta, sống nhăn, hóa kiếp… gọi anh hùng
Ta trở về đây… xin hôn mặt đất
Tắm bao máu hồng của bạn bè ta
Read more on this article...
Trở Lại Gia Ðịnh
Ta đụng đầu với phố xưa
Phố ôm hôn nổi đợi chờ… mừng rơn
Bạn bè chẳng đứa nào còn
Phố thì thầm kể … trông mòn mắt khuya.
Ta về ngủ cạnh sông xưa ...
Thả trôi từng đoạn… dật dờ biển đông
Ngày đi… Trăm nổi hẹn lòng
Ngày về vớt bóng… nhận không ra mình
Ta về… leo dốc cầu Kinh
Vào Thanh Đa hít hơi tình ngày nao
Người treo nổi nhớ xôn xao
Ta xa ngàn dặm… thương đau dặm ngàn
Ta về ôm lấy giang san
Lên Tăng Nhơn Phú lật trang sử buồn
Một mình hô nghĩ hô nghiêm
Một mình ta, ta lại tìm ra ta
Đụng đầu cùng nổi thiết tha
Chợt thương quá đỗi… bài ca quân hành…
Read more on this article...
Phố ôm hôn nổi đợi chờ… mừng rơn
Bạn bè chẳng đứa nào còn
Phố thì thầm kể … trông mòn mắt khuya.
Ta về ngủ cạnh sông xưa ...
Thả trôi từng đoạn… dật dờ biển đông
Ngày đi… Trăm nổi hẹn lòng
Ngày về vớt bóng… nhận không ra mình
Ta về… leo dốc cầu Kinh
Vào Thanh Đa hít hơi tình ngày nao
Người treo nổi nhớ xôn xao
Ta xa ngàn dặm… thương đau dặm ngàn
Ta về ôm lấy giang san
Lên Tăng Nhơn Phú lật trang sử buồn
Một mình hô nghĩ hô nghiêm
Một mình ta, ta lại tìm ra ta
Đụng đầu cùng nổi thiết tha
Chợt thương quá đỗi… bài ca quân hành…
Read more on this article...
Trở lại Lại Giang
Kể em nghe...
Kể em nghe bằng lời thơ thỏ thẻ
Trên tay em ôm trọn một dòng sông
Dòng sông của những tháng ngày thơ trẻ
Hạt cát reo vui dưới gót chân hồng
Em xuôi theo dòng ... bao điều mơ ước ......
Kết lá chằm ghe thả nỗi mộng mơ
Vòng tay sân trường quay vòng ca hát
Mỗi một tháng ngày là một bài thơ
Kể em nghe...
Kể em nghe những ngày nghiệt ngã
Thế hệ bọn anh bỏ xóm bỏ làng
Dòng sông lặng ôm ngàn lời tạm biệt
Lững lờ trôi bao mãnh vụn điêu tàn
Hai chữ Tự Do đổi bằng xương máu
Bến chờ mong ... nỗi đợi chẳng quay về
Bao kẻ nằm yên, yên trên đất mẹ
Lịch sữ qua rồi sông nước tái tê...
Kể em nghe
Kể em nghe... tình tha phương chật vật
Bỗngà ... hôm nay mình gặp lại dòng sông
Lại Giang trôi... trôi trên từng trang sách
Nỗi nhớ chao ôi, nỗi nhớ chập chùng
Read more on this article...
Kể em nghe bằng lời thơ thỏ thẻ
Trên tay em ôm trọn một dòng sông
Dòng sông của những tháng ngày thơ trẻ
Hạt cát reo vui dưới gót chân hồng
Em xuôi theo dòng ... bao điều mơ ước ......
Kết lá chằm ghe thả nỗi mộng mơ
Vòng tay sân trường quay vòng ca hát
Mỗi một tháng ngày là một bài thơ
Kể em nghe...
Kể em nghe những ngày nghiệt ngã
Thế hệ bọn anh bỏ xóm bỏ làng
Dòng sông lặng ôm ngàn lời tạm biệt
Lững lờ trôi bao mãnh vụn điêu tàn
Hai chữ Tự Do đổi bằng xương máu
Bến chờ mong ... nỗi đợi chẳng quay về
Bao kẻ nằm yên, yên trên đất mẹ
Lịch sữ qua rồi sông nước tái tê...
Kể em nghe
Kể em nghe... tình tha phương chật vật
Bỗngà ... hôm nay mình gặp lại dòng sông
Lại Giang trôi... trôi trên từng trang sách
Nỗi nhớ chao ôi, nỗi nhớ chập chùng
Read more on this article...
Vụn vặt (Trạch Gầm)
Một thoáng theo mây ta về ký ức
Gỏ cửa Trường Sơn ta hát giữa rừng
Hôn dấu giày sô vạt đời chinh chiến
Thương nhớ bạn bè súng đạn đâu lưng
Một thoáng theo mây ta về sông cũ...
Qua nhịp cầu Ghềnh ...nao nức gót chân
Hơi thở Đồng Nai mặn mà quyến rủ
Xin trả lại Người món nợ trầm luân
Một thoáng theo mây rơi dài nước mắt
Khóc nỗi bạn bè... lưu lạc bốn phương
Thằng mất thằng còn - Nổi trôi vận nước
Giọt ngắn giọt dài ướt đẩm quê hương
Một thoáng theo mây ta về Thủ Đức
Đứng giữa Quân trường hô nghỉ hô nghiêm
Xin học lại bài... Tám tuần huấn nhục
Để trả cho đời những phút bình yên
Một thoáng theo mây ngủ trên thành phố
Thành phố Saigòn của tuổi thơ ta
Nơi ta đã quen... quen từng viên đá
Mòn cả sân trường... mòn cả lời ca
Một thoáng theo mây ta về cội nguồn
Quì gối cúi đầu trước mặt Hùng Vương
Một lũ con cha mang dòng Bách Việt
Hoài bão lưng chừng đánh mất quê hương
Read more on this article...
Gỏ cửa Trường Sơn ta hát giữa rừng
Hôn dấu giày sô vạt đời chinh chiến
Thương nhớ bạn bè súng đạn đâu lưng
Một thoáng theo mây ta về sông cũ...
Qua nhịp cầu Ghềnh ...nao nức gót chân
Hơi thở Đồng Nai mặn mà quyến rủ
Xin trả lại Người món nợ trầm luân
Một thoáng theo mây rơi dài nước mắt
Khóc nỗi bạn bè... lưu lạc bốn phương
Thằng mất thằng còn - Nổi trôi vận nước
Giọt ngắn giọt dài ướt đẩm quê hương
Một thoáng theo mây ta về Thủ Đức
Đứng giữa Quân trường hô nghỉ hô nghiêm
Xin học lại bài... Tám tuần huấn nhục
Để trả cho đời những phút bình yên
Một thoáng theo mây ngủ trên thành phố
Thành phố Saigòn của tuổi thơ ta
Nơi ta đã quen... quen từng viên đá
Mòn cả sân trường... mòn cả lời ca
Một thoáng theo mây ta về cội nguồn
Quì gối cúi đầu trước mặt Hùng Vương
Một lũ con cha mang dòng Bách Việt
Hoài bão lưng chừng đánh mất quê hương
Read more on this article...
Đâu thuở trăng soi (Trạch Gầm)
Còn gì nữa đâu phải không Lộc Ninh
Còn gì nữa đâu phải không cuộc tình
Ta có năm năm quen màu đất đỏ
Ta có năm năm tay mộng lênh đênh
Đất đỏ bây giờ hồng thêm máu pha
Cuộc tình bây giờ đong đầy xót xa
Ta nhớ thương từng chiều hôm phố chợ
Ta nhớ thương từng ngày tháng trôi qua
Nơi vườn cao su vàng trong mùa xuân
Nơi mắt ai kia lệ đỗ bao lần
Tay tiển đưa đã mòn khung ly biệt
Theo dấu mây- Ai thương kiếp phong trần
Người bỏ Lộc Ninh người về Bình Long
Súng đạn quạnh hiu thù hận chất chồng
Đâu thuở trăng soi cho người xõa tóc
Tìm sao trời mà thề ước thủy chung
Súng đạn một chiều tàn phai đơn côi
Ta ngửa nghiêng đi trong lối ngậm ngùi
Nơi cuối rừng hoang mưa về ca hát
Chìm trong mưa bao nuối tiếc sụt sùi.....
Read more on this article...
Còn gì nữa đâu phải không cuộc tình
Ta có năm năm quen màu đất đỏ
Ta có năm năm tay mộng lênh đênh
Đất đỏ bây giờ hồng thêm máu pha
Cuộc tình bây giờ đong đầy xót xa
Ta nhớ thương từng chiều hôm phố chợ
Ta nhớ thương từng ngày tháng trôi qua
Nơi vườn cao su vàng trong mùa xuân
Nơi mắt ai kia lệ đỗ bao lần
Tay tiển đưa đã mòn khung ly biệt
Theo dấu mây- Ai thương kiếp phong trần
Người bỏ Lộc Ninh người về Bình Long
Súng đạn quạnh hiu thù hận chất chồng
Đâu thuở trăng soi cho người xõa tóc
Tìm sao trời mà thề ước thủy chung
Súng đạn một chiều tàn phai đơn côi
Ta ngửa nghiêng đi trong lối ngậm ngùi
Nơi cuối rừng hoang mưa về ca hát
Chìm trong mưa bao nuối tiếc sụt sùi.....
Read more on this article...
Đến cùng Nguyễn cung Thương
Đọc thơ mầy...
Đ M , tao buồn tao khóc
Tao chẳng còn là tao, tao chẳng nên người
Mấy chục năm rồi tao lạc lõng chơi vơi
Dù trước đó...
Tao có triệu Anh Em chung màu áo trận
Tàn cuộc chiến...
Hình hài tao nguyên vẹn
Mười năm tù xem tựa giấc chiêm bao
Tao còn tay còn chân. Còn nỗi tự hào
Chỉ tội cái... mang ước mơ lần lựa
Cứ chờ đợi Ai cho tao nhúm lửa
Nơi tha phương tao hốt toàn tro tàn
Tro bụi từ qúa khứ vinh quang
Đến nỗi đầu óc tao ung què, tao chẳng hề hay biết
Đọc thơ mầy...
Đ M tao buồn tao muốn chết
Nơi Quê Hương mầy hào khí ngút trời
Nơi tha phương...
Tao cũng có lắm người
Yêu nước thật thà, thật thà yêu nước
Rắn không đầu, mạnh thằng nào nấy thét
Ngày cứ tàn, đất nước cứ tang thương
Hai chữ tự do sấp ngữa đoạn trường...
Tao ôm chặt lội qua ngày khốn đốn
Mầy cần súng mà tao không có súng
Nỗi nghẹn ngào nầy... mới chết mẹ tao
Cám ơn mầy
... Ừ thì cũng dù sao
Nhờ mầy thét... Trăm hồn sông núi thức
Read more on this article...
Đ M , tao buồn tao khóc
Tao chẳng còn là tao, tao chẳng nên người
Mấy chục năm rồi tao lạc lõng chơi vơi
Dù trước đó...
Tao có triệu Anh Em chung màu áo trận
Tàn cuộc chiến...
Hình hài tao nguyên vẹn
Mười năm tù xem tựa giấc chiêm bao
Tao còn tay còn chân. Còn nỗi tự hào
Chỉ tội cái... mang ước mơ lần lựa
Cứ chờ đợi Ai cho tao nhúm lửa
Nơi tha phương tao hốt toàn tro tàn
Tro bụi từ qúa khứ vinh quang
Đến nỗi đầu óc tao ung què, tao chẳng hề hay biết
Đọc thơ mầy...
Đ M tao buồn tao muốn chết
Nơi Quê Hương mầy hào khí ngút trời
Nơi tha phương...
Tao cũng có lắm người
Yêu nước thật thà, thật thà yêu nước
Rắn không đầu, mạnh thằng nào nấy thét
Ngày cứ tàn, đất nước cứ tang thương
Hai chữ tự do sấp ngữa đoạn trường...
Tao ôm chặt lội qua ngày khốn đốn
Mầy cần súng mà tao không có súng
Nỗi nghẹn ngào nầy... mới chết mẹ tao
Cám ơn mầy
... Ừ thì cũng dù sao
Nhờ mầy thét... Trăm hồn sông núi thức
Read more on this article...
Tuesday, March 17, 2009
Cam Suc (Ho Dzenh)
Cô gái Việt Nam ơi!
Nếu chữ hy sinh có ở đời,
Tôi muốn nạm vàng muôn khổ cực
Cho lòng cô gái Việt Nam tươi.
Cô gái Việt Nam ơi!
Từ thuở sơ sinh lận đận rồi,
Tôi biết tình cô u uất lắm,
Xa nhau đành chỉ nhớ nhau thôi.
Cô chẳng bao giờ biết bướm hoa,
Má hồng mỗi tiết mỗi phôi pha,
Khi cô vui thú, là khi đã
Bồng bế con thơ, đón tuổi già.
Cô gái Việt Nam ơi!
Ngọn gió thời gian đổi hướng rồi,
Thế hệ huy hoàng không đủ xóa
Nghìn năm vằng vặc ánh trăng soi.
Tôi đến đây tìm lại bóng cô,
Trở về đường cũ, hái mơ xưa,
Rau sam vẫn mọc chân rào trước,
Son sắt, lòng cô vẫn đợi chờ.
Dãi lúa cô trồng nay đã tươi,
Gió xuân ý nhị vít bông cười...
Ai hay lòng kẻ từng chăm lúa,
Trong một làng con, đã héo rồi!
Cô gái Việt Nam ơi!
Nếu chữ hy sinh có ở đời,
Tôi muốn nạm vàng muôn khổ cực
Cho lòng cô gái Việt Nam tươi.
Ho Dzenh
Read more on this article...
Nếu chữ hy sinh có ở đời,
Tôi muốn nạm vàng muôn khổ cực
Cho lòng cô gái Việt Nam tươi.
Cô gái Việt Nam ơi!
Từ thuở sơ sinh lận đận rồi,
Tôi biết tình cô u uất lắm,
Xa nhau đành chỉ nhớ nhau thôi.
Cô chẳng bao giờ biết bướm hoa,
Má hồng mỗi tiết mỗi phôi pha,
Khi cô vui thú, là khi đã
Bồng bế con thơ, đón tuổi già.
Cô gái Việt Nam ơi!
Ngọn gió thời gian đổi hướng rồi,
Thế hệ huy hoàng không đủ xóa
Nghìn năm vằng vặc ánh trăng soi.
Tôi đến đây tìm lại bóng cô,
Trở về đường cũ, hái mơ xưa,
Rau sam vẫn mọc chân rào trước,
Son sắt, lòng cô vẫn đợi chờ.
Dãi lúa cô trồng nay đã tươi,
Gió xuân ý nhị vít bông cười...
Ai hay lòng kẻ từng chăm lúa,
Trong một làng con, đã héo rồi!
Cô gái Việt Nam ơi!
Nếu chữ hy sinh có ở đời,
Tôi muốn nạm vàng muôn khổ cực
Cho lòng cô gái Việt Nam tươi.
Ho Dzenh
Tho Tang Vo (Ho Dzenh)

Mình vừa là chị là em
Tấm lòng người mẹ, trái tim bạn đời
Mai này tới phút chia đôi
Hai ta ai sẽ là người tiễn nhau?
Xót mình đã lắm thương đau
Tôi xin làm kẻ đi sau đỡ mình
Cuộc đời đâu phải phù sinh
Nước non chan chứa nghĩa tình, mình ơi!
Ho Dzenh
Read more on this article...
Tấm lòng người mẹ, trái tim bạn đời
Mai này tới phút chia đôi
Hai ta ai sẽ là người tiễn nhau?
Xót mình đã lắm thương đau
Tôi xin làm kẻ đi sau đỡ mình
Cuộc đời đâu phải phù sinh
Nước non chan chứa nghĩa tình, mình ơi!
Ho Dzenh
Subscribe to:
Posts (Atom)