Kể em nghe...
... Anh vừa thăm Rạch Gía
Em lại cuời buồn như thuở xa xưa
Thời chinh chiến anh hẹn lần hẹn lựa
Em quen rồi... Anh về thăm trong mơ
Anh đã gặp toàn bà con Rạch Gía
Nơi một công viên... cuối nẽo lưu vong …
Lang thang mõi ... khô đôi tròng con mắt
Thiếu nụ cười em buồn điếng cả lòng
Thằng lính trận cứ rày đây mai đó
Thân phận chập chờn bày đặt yêu đương
Quanh quẩn cũng là... rừng xanh đất đỏ
Em góp thiệt thòi từng đoạn gío sương
Anh ở vùng ba quen em vùng bốn
Có chi là lạ lắm có phải không
Cô nữ sinh viên gật đầu quen lính
Mới chao ôi là quá quắc bận lòng
Em rủ anh về thăm quê cho biết
Anh bảo nhìn em... là biết cả rồi
Quê em đep chứa chan tình tha thiết
Như bình minh hôn sóng mặn giữa khơi
Anh tệ qúa trời- Xuôi tay mất nước
Đời tha phương Rạch Gía biết tìm đâu...
TrạchGầm
Wednesday, April 1, 2009
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
0 Ý KIẾN BẠN ĐỌC:
Post a Comment