Showing posts with label quan điểm và đối thoại (Audio). Show all posts
Showing posts with label quan điểm và đối thoại (Audio). Show all posts
Tuesday, July 7, 2009
Thursday, May 21, 2009
Friday, April 17, 2009
Monday, March 2, 2009
CS Trung Quoc am muu danh chiem lanh tho Viet Nam
Ong Sy Hoang, Giao su Nguyen Van Canh & Viet nam Sydney Radio thao luan ve am muu danh chiem lanh tho Viet Nam cua DCS Trung Quoc.
http://www.archive.org/details/SyHoang-TrinhBayTranhChapNoiBoDcsvn_725
Read more on this article...
http://www.archive.org/details/SyHoang-TrinhBayTranhChapNoiBoDcsvn_725
Read more on this article...
Saturday, February 28, 2009
X-cafe phỏng vấn ông Hà Sĩ Phu
Vài năm gần đây, nhiều người đã được tham khảo các bài viết của ông Hà Sĩ Phu với nội dung cảnh báo về những yếu kém và những vấn đề nổi cộm còn tồn tại, chưa khắc phục được của phong trào dân chủ hiện nay ở trong nước với bút danh Người Quan Sát. Bút danh này cũng đã được ông Hà Sĩ Phu thừa nhận công khai trong bài phỏng vấn mới đây với tiêu đề: Hà Sĩ Phu – câu chuyện đầu năm (http://www.dcvonline.net/php/modules.php?name=News&file=article&sid=5953) do tờ báo điện tử Đàn Chim Việt thực hiện, chính vì vậy sau khi được biết có một bài viết mới hiện đang được phổ biến trên mạng truyền thông điện tử ký tên Người quan sát, chúng tôi đã liên lạc với ông Hà Sĩ Phu để phỏng vấn ông về những tin tức liên quan được đề cập ở trong bài viết đó, sau đây là nội dung của cuộc trao đổi: Diễn đàn X-cafe: Thưa ông Hà Sĩ Phu, hiện nay trên mạng lưới truyền thông điện tử đang lưu truyền một bài viết với tiêu đề: Nhân bàn về vấn đề "sàng lọc" dân chủ được ký với bút danh là Người Quan Sát, xin phép được hỏi ông, phải chăng ông đang muốn gửi một thông điệp mạnh mẽ tới độc giả khắp nơi?
Hà Sĩ Phu: Xin chào các độc giả của X-café, bài Nhân bàn về vấn đề "sàng lọc" dân chủ ấy không phải của tôi. Đọc qua nội dung , lúc đầu tôi thoáng “ngờ ngợ” hình như bài viết có liên quan đến mình, nhưng rồi xem đến tên tác giả cũng ký đúng tên Người Quan sát thì tôi hiểu ra ngay “vấn đề” là có anh nào đó muốn đóng giả Người Quan sát để “cà khịa” mình rồi, lợi dụng ý của mình để thực hiện mục đích của họ. Vì nhiều người đã biết Người Quan sát là bút danh khác của Hà Sĩ Phu nên bài kia sẽ có 3 tác dụng: Những người được bênh thì nghĩ là bài của HÀ SĨ PHU nên đem phát tán, những người bị phê thì sẽ quật lại và lôi HÀ SĨ PHU vào cuộc cãi lộn, những người khác thì đánh giá lão HÀ SĨ PHU già yếu này cũng cũng chẳng ra sao, cũng bè phái rồi.
Diễn đàn X-cafe: Ở cuối bài viết được ký tên Người Quan Sát đó, tác giả bài viết thậm chí còn nhắn nhe: Kính mong quý độc giả quan tâm chia sẽ nội dung bài viết và dành thời gian trao đổi để làm sáng tỏ sự việc, hơn là dành công sức để truy vấn về người viết bài này.
Vậy lý do gì khiến ông lo ngại rằng quí độc giả có thể ngộ nhận giữa bút danh Người Quan Sát cố tình ẩn danh và bút danh Người Quan Sát/ Hà Sĩ Phu đã được công khai danh tính?
Hà Sĩ Phu: Đọc xong bài ấy tôi phải đặt ra hai câu hỏi để sàng lọc : Liệu đây có phải một sự trùng tên ngẫu nhiên? Người này nhắc đến quan điểm của mình với dụng ý tốt hay xấu?
Trùng tên ngẫu nhiên sao được khi người viết cố tình bắt chước giọng văn Hà Sĩ Phu (ai đọc cũng nhận ra ngay), cũng tuổi thất thập, cũng bệnh tật già yếu, cũng quen thân ông Nguyễn Thanh Giang từ lâu, cũng có mấy chục năm viết bài tâm huyết về dân chủ…vân vân…, và nhất là ý kiến thì giống hệt ý kiến Hà Sĩ Phu trong bài phỏng vấn tết vừa rồi (http://www.dcvonline.net/php/modules.php?name=News&file=article&sid=5953), và trong bài phỏng vấn ấy HÀ SĨ PHU đã chính thức xác nhận mình là Người Quan sát rồi mà. Sau khi để người đọc lầm tưởng đây là ý kiến của HÀ SĨ PHU rồi, tác giả kia mới phát triển thêm mỗi một điều là ca ngợi Nguyễn Thanh Giang, Nguyễn Thượng Long, đồng thời phê phán Lê Thanh Tùng và một kẻ nào đó “thừa cơ hội có bài viết của Lê Thanh Tùng” xông ra “đánh hội đồng” (những người trong cuộc thì biết ngay ý này ám chỉ ai).
Thế là Hà Sĩ Phu bị lôi vào cuộc. Nhưng đã đóng vai “Người Quan sát” mà nhiều người đã biết đó cũng là HÀ SĨ PHU, lại còn cẩn thận dặn người đọc đừng “dành công sức để truy vấn về người viết bài này”, thì lộ tẩy anh giả mạo.
Diễn đàn X-cafe: Thủ đoạn mạo danh để gây chia rẽ, hiềm khích là một thủ đoạn được áp dụng khá thường xuyên, nhà văn Dương Thu Hương đã từng bị mạo nhận http://www.dcvonline.net/php/modules.php?name=News&file=article&sid=2494, Kỹ sư Đỗ Nam Hải mới đây cũng buộc phải lên tiếng vì bị mạo danh ở ngay trong diễn đàn X-cafe http://www.x-cafevn.org/forum/showthread.php?t=23043, vậy đối với cá nhân ông và nhóm thân hữu Đà Lạt của ông thì còn là nạn nhân của những lần mạo danh nào khác ngoài lần mạo danh này? Mục tiêu được nhắm tới và các ông đã phải đối phó ra sao?
Hà Sĩ Phu: Kiểu dùng thư nặc danh để “đâm bị thóc chọc bị gạo” này chúng tôi bị thử nghiệm nhiều lần rồi. Sau khi tôi và ông Mai Thái Lĩnh vừa ra khỏi vụ án về tội “phản bội tổ quốc” tôi thường nhận được những bức thư gửi qua bưu điện nói xấu người này, xúc xiểm người kia, đặc biệt là gây nghi ngờ lẫn nhau. Nhưng chúng tôi trao đổi cởi mở với nhau thường xuyên, không để bụng điều gì nên ngón đòn này hoàn toàn vô tác dụng.
Tệ hại nhất là ngày 16/10/2008 nhiều bạn bè nhận được một Email gọi là “mật” , như thể sơ ý bị lộ ra, của một kẻ có địa chỉ langbian08@gmail.com , gửi cho cấp trên của hắn. Hắn dùng các bí danh, nhưng dễ dàng dịch ra, đại lược là :
- Nhóm Đà Lạt chính là một nhóm dân chủ cuội do An ninh lập ra, Bùi Minh Quốc có trách nhiệm gặp hắn để báo cáo.
- “Tổ chức” đã tài trợ cho vợ chồng Bùi Minh Quốc để mở dịch vụ Búp bê bằng len.
- Việc viết lách của nhóm Đà Lạt ở mức độ nào, lúc lên lúc xuống thế nào đều do các cấp trên chỉ đạo.
Thủ đoạn này gian hiểm ở chỗ dùng chính ưu điểm của nhóm Đà Lạt để đánh nhóm Đà Lạt. Trước đây đã nhiều lần quy chụp nhóm này là phản động nhưng thất bại vì chúng tôi rất ôn hòa, rất xây dựng, khó quy thành địch. Chia rẽ mãi không được vì chúng tôi rất đoàn kết. Nhưng nay tên “langbian” này ngầm cho người đọc hiểu ngược lại rằng “ ĐàLạt ôn hòa vì do công an lập ra chứ có gì lạ” (thế mới quái)! Sự quy kết (nhận vơ) này có một chút gọi là “cơ sở” đối với riêng trường hợp Bùi Minh Quốc, vì ông Quốc vẫn công khai chủ trương “một mình một bút” nói tiếng nói của người nằm trong “hệ thống”, vẫn giữ các mối quan hệ “truyền thống”, vì ông cho rằng như vậy tiếng nói yêu nước và chống tiêu cực mạnh mẽ của ông sẽ có hiệu quả nhất. Nay nếu chúng tôi vẫn đoàn kết như một nhóm chặt chẽ thì mọi người sẽ coi quan điểm gần Đảng của ông Quốc chính là quan điểm chung của nhóm và từ đó đến chỗ “là nhóm cuội do công an lập ra” cũng chỉ cách một sợi tóc. Vậy ở đây “đoàn kết” lại thành một điểm yếu để người ta tấn công.
Trước tình hình ấy chúng tôi đã ngồi lại với nhau, lý trí và tình cảm đã giúp chúng tôi tìm được giải pháp.
Diễn đàn X-cafe: Nếu không có gì phải giữ kín, ông có thể nói rõ hơn về cách giải quyết một tình trạng rất khó xử ấy được không ạ?
Hà Sĩ Phu: Cũng chẳng có gì phải giữ kín cả, chỉ có điều muốn nói ra thì hơi dài dòng vì liên quan đến những đặc điểm và quan điểm của cái gọi là “Nhóm Đà Lạt”, hay gọi đúng hơn là “nhóm Thân hữu Đà Lạt” chúng tôi.
Diễn đàn X-cafe: Chúng tôi nhận thấy người đọc dễ bị nhầm lẫn những bài viết được cho là nguỵ tạo, chế biến mạo danh ông với những bài viết đã được phổ biến trước đây của ông. Điều này rất dễ gây nhiều ngộ nhận và phân vân cho người đọc. Vì vậy nhân đây, xin ông minh định lần nữa lập trường của nhóm Thân hữu Đà Lạt của ông để cho mọi người được hiểu rõ hơn.
Hà Sĩ Phu: Cụm từ “nhóm Đà Lạt” đầu tiên do cụ Nguyễn Văn Trấn, ghi vào trang đầu một cuốn “Viết cho Mẹ và Quốc hội” để tặng mấy anh em viết văn cứng đầu ở Đà lạt, rồi sau đó một vài bài trên mạng cũng gọi mấy người chúng tôi như thế, một cách tự nhiên thôi. Vì gọi thế cũng tiện nên lâu dần thành tên thật. Rất lỏng lẻo, tự do, 5 người là 5 cá nhân, như nhau. Rồi có thêm một số bạn bè gần gũi, quý mến cụm vào, cũng như nhóm bạn chơi với nhau , nên chúng tôi dùng chữ “Nhóm Thân hữu Đà Lạt” cho thích hợp. Vì lấy tình đoàn kết thân hữu làm trọng, chúng tôi hết sức tránh những tranh luận, “đánh đấm” không có lợi cho sự đoàn kết chung, cho nên bài giả danh Người Quan sát vừa rồi là trái ngược với phong cách của chúng tôi.
Diễn đàn X-cafe: Vậy, theo giải thích của ông ở trên, mọi người có thể hiểu rằng tên gọi nhóm thân hữu Đà Lạt chỉ là tên gọi nhằm để chỉ một nhóm 5 người bạn văn chương thường cùng nhau trao đổi về thế sự chứ không phải là tên gọi của một tổ chức hay một phe nhóm chính trị?
Hà Sĩ Phu: Đúng vậy. Nay số người đã vượt trên con số 5. Là một nhóm văn chương, mà văn chương thế sự và tư tưởng thì cũng phải có một sự định hình tính cách nào đấy của nhóm chứ, dù là định hình rộng.
Tôi xin nói qua về tính chất của nhóm. Trong một bức thư gửi ông Tổng lãnh sự Hoa kỳ (sau chuyến thăm chúng tôi tại Đà Lạt) tôi viết:
“Chúng tôi là những người cầm bút, hoạt động trong lĩnh vực khoa học và văn học, có một trang Web chung mang tên Thư Viện Hà Sĩ Phu (http://www.hasiphu.com), để trao đổi những Nhận thức và Tư tưởng, nhằm nâng cao DÂN TRÍ, và phát triển một XÃ HỘI DÂN SỰ: làm cho những quan hệ dân sự, những tổ chức dân sự, những hoạt động dân sự sôi nổi và lành mạnh, từ chỗ đang bị coi là bất bình thường sẽ được quen dần để trở nên bình thường, đó là con đường tốt nhất để xã hội được hoạt hoá, lành mạnh và phát triển bền vững. Trong ý tưởng như một ‘ think-tank’ nho nhỏ như thế chúng tôi rất mong được sự hỗ trợ của quý ngài và bè bạn khắp nơi”.
Tuy không ai bảo ai, nhưng chúng tôi, những người cầm bút, hiểu rõ sự khác nhau giữa tư tưởng-nhận thức với hoạt động thực tiễn. Nhận thức thì phải triệt để, phải đi đến cùng để biết “thực chất NÓ là cái gì”, “thực chất MÌNH đang ở đâu”? Đó là bước “điều tra cơ bản”, phải khoa học, khách quan, trung thực.
Diễn đàn X-cafe: Ông có thể cho biết một số luận điểm mà theo ông là tư duy triệt để?
Hà Sĩ Phu: Tôi không nhắc lại những luận điểm cơ bản trong các bài lý luận chính thức của Hà Sĩ Phu , của Mai Thái Lĩnh…mà chắc nhiều người đã đọc. Cũng không nhắc lại mấy luận điểm mà tôi đã kể trong bài phỏng vấn Câu chuyện đầu năm với DCVonline mà X-cafe vừa mới đăng tải. Chỉ xin kể thêm mấy ý kiến ngắn gần đây: - Trong bài tham luận “Bảo toàn đất tổ” tôi đã viết rằng “giành độc lập cho dân tộc mà phải vội dùng con đường Cộng sản thì khác nào giải khát bằng thuốc độc, cơn khát qua đi nhưng rồi lục phủ ngũ tạng nhiễm độc, không biết chữa cách nào”.
Sở dĩ con đường Cộng sản tạm giành được thắng lợi là nhờ ký sinh vào sức mạnh của lòng yêu nước, như con ký sinh trùng, nay đã đến lúc chính lòng YÊU NƯỚC sẽ đào thải con ký sinh trùng ấy ra, đảng Cộng sản sẽ rơi mất lá cờ yêu nước, thì cũng mất hết sức mạnh.
Cách đây mấy năm, khi rất nhiều người còn chờ mong dân chủ từ Tổng thống Mỹ, tôi đã trả lời đài BBC rằng niềm tin ấy là đơn giản và ngây thơ. Hoa Kỳ tuy là quốc gia dân chủ khá tiêu biểu, nhưng có khi vì quyền lợi quốc gia họ lại thấy chơi với một nước Cộng sản giả như Việt Nam thì rất có lợi, bởi chỉ cần đi đêm được với giới chóp bu của Đảng là đủ, nhân dân ở một nước Cộng sản chỉ là con số không tròn trĩnh.
Tất nhiên muốn trung thực thẳng thắn như thế ắt phải trả giá, và tất cả chúng tôi đã trả giá : tôi đi tù rồi bị quản chế theo rõi gần như liên tục, ông Quốc chịu 2 lệnh quản chế, ông Bảo Cự một lệnh quản chế, ông Lĩnh và tôi bị quản thúc suốt tám tháng và hỏi cung liên tục vì tội “phản bội tổ quốc”, chưa kể những đợt khám nhà và tịch thu tài sản cá nhân…
Tóm lại, chúng tôi trung thành với nguyên tắc: về nhận thức cứ phải đi đến tận cùng để nhìn tận bản chất sự việc, giống như bước điều tra cơ bản, không được che đậy, không được thỏa hiệp. Nhưng sang đến bước “lập trình”, thiết kế, cải tạo…thì không thể như thế. Ở đâu không biết chứ ở nước mình thì không thể “đi đến cùng” như ý muốn ngay được, mà phải căn cứ vào điều kiện thực tế và tương quan sức lực để đi dần từng bước, từ những bước nền tảng đầu tiên (có nền mới không bị sập giữa đường), và đó là sự nghiệp của toàn xã hội thì không thể xăm xăm làm một mình. Trong cái sức mạnh chung, mỗi người phải tham gia bằng chính con người thật của mình, với những đặc điểm sở trường sở đoản của mình, với hoàn cảnh và tuổi tác của mình, và biết hiệp đồng khi cần thiết và thích hợp.
Diễn đàn X-cafe: Có phải rằng nhận thức thì phải triệt để, nhưng hành động thì phải từng bước dần dần, không thể cực đoan?
Hà Sĩ Phu: Vâng, như tôi đã nói qua trong bài phỏng vấn đầu năm nay, mặc dù những tư duy triệt để luôn rất cần thiết, để làm nền tảng lâu dài, song tạm thời chiếm ưu thế trước mắt vẫn cứ là xu hướng cải lương. Chúng tôi triệt để trong tư duy, không chấp nhận những tư duy cải lương, nhưng chúng tôi hiểu giá trị thực tế của lực lượng cải lương và những giải pháp cải lương tạm thời. Sự nghiệp dân chủ hóa xã hội cần sự đóng góp của nhiều “binh chủng”, nhiều “cánh quân” khác nhau (ta cứ ví von thế), và theo thống kê thì cái trung bình bao giờ cũng đông nhất. Tôi muốn lưu ý rằng “Cải lương” là một khái niệm khá hỗn tạp, từ cải lương với nghĩa xấu đến cải lương rất tốt, có thứ cải lương ngay từ gốc rễ và cải lương mang tính sách lược. Chúng tôi không cải lương, nhưng ủng hộ cải lương có chọn lọc.
Tôi xin phép nói dài dòng một chút thế, để nói rằng, chính từ nền tảng quan niệm rộng rãi và sòng phẳng như vậy, nên khi có kẻ muốn dựa vào một vài biểu hiện có vẻ “cải lương” của nhà thơ Bùi Minh Quốc (điều này cũng dễ nhận ra thôi) để tung tin bậy về “nhóm Đà Lạt” nói chung, chúng tôi không có gì bất ngờ, vẫn có thể nói thẳng với nhau rất cởi mở, chẳng ảnh hưởng gì đến tình bạn. Mỗi kiểu có tác dụng riêng miễn là trung thực, không hại nhau. Nhiều trí thức khắp nơi, dẫu còn đứng trên quỹ đạo “cải lương” nhưng dám lên tiếng một cách mạnh mẽ và hữu ích về một việc gì đó, thì chúng tôi vẫn rất ủng hộ và quý trọng, huống chi giữa chúng tôi, tuy là những người cầm bút độc lập và có màu sắc ít nhiều khác nhau, nhưng ngay trong những ngày “ngàn cân treo sợi tóc” của cái vụ án gọi là “phản bội tổ quốc” chúng tôi vẫn chẳng rời nhau? Cho nên một lần nữa kẻ nặc danh lại thất bại.
Diễn đàn X-cafe: Nhóm Đà Lạt coi trọng sự đoàn kết như vậy, nhưng bức thư giả danh Người Quan sát kia định kéo các ông vào sự “sàng lọc” để phân ly, vậy ông nghĩ về sự “sàng lọc” như thế nào, có cần thiết không?
Hà Sĩ Phu: Cảm ơn câu hỏi rất hay. Có lẽ Người Quan sát-HÀ SĨ PHU là người quan tâm đến sự “sàng lọc” sớm nhất (ít nhất là sự phát biểu thành văn, qua 2 bức thư năm 2006), vì biết sự phát triển và đoàn kết dứt khoát phải đi đôi ngay với sàng lọc, không được tách rời một phút nào.
Nhưng muốn sàng lọc thì phải lo sàng lọc từ xa, chứ phát triển vội vàng, thiếu cân nhắc, để nhiễm HIV rồi mới tìm thuốc chữa, mới “sàng lọc”, mà lại sàng lọc bằng ngôn luận trên mạng, thì đã quá muộn và ít hiệu quả.
Khi cụ Hoàng Minh Chính sang Hoa Kỳ tôi đã viết nhiều bức thư trao đổi để mong tránh những “nước đi” vội vã nhưng không kết quả (sẽ công bố vào một dịp khác). Một sai lầm vô tổ chức có thể đã làm ta mất đi khả năng tự sàng lọc. Khi đã nhiễm “Virus” chính trị thì con virus có thể còn to mồm hơn cả người bệnh. Đến nước ấy thì sức đề kháng của cơ thể phải vô cùng mạnh mới mong tách biệt và đào thải nó ra, nếu không còn có thể bị đào thải ngược cũng chưa biết chừng! Internet giúp con người làm cho mọi điều minh bạch thì cũng giúp con người ngụy trang, ngụy tạo để lừa nhau, công cụ nào cũng lợi hại cả hai chiều, như “vỏ quýt” và “móng tay” vậy. Nhân thể, tôi xin nói với bạn bè rằng bút danh Người Quan sát nay tôi không dùng nữa.
Diễn đàn X-cafe: Xin hỏi ông một câu hỏi cuối: Chúng tôi nhận thấy trong luận điểm dùng cách ÔN HÒA để nhắm đích TRIỆT ĐỂ của ông thì ý tưởng nâng cao DÂN TRÍ và phát triển XÃ HỘI DÂN SỰ hình như là “sợi dây xuyên suốt”?
Hà Sĩ Phu: Anh cứ ngẫm mà xem, trong đấu tranh, phàm lĩnh vực nào là “chiến trường” quan trọng thì y như rằng cả 2 bên đều “đổ quân” vào đấy.
Dân trí và Xã hội Dân sự chính là những ví dụ.
Trong khi những người dân chủ bàn đến một XÃ HỘI DÂN SỰ của Dân thì phía bảo thủ cũng xây dựng một “XÃ HỘI DÂN SỰ” dưới sự lãnh đạo của Đảng, thậm chí còn muốn xây dựng một “XÃ HỘI CHÍNH SỰ” và lập ra một chương trình “PHÒNG THỦ DÂN SỰ” nữa ! Chứng tỏ chuyện này rõ là quan trọng rồi. DÂN TRÍ cũng vậy. Một bên nói đến Dân trí để lấy cớ Dân trí còn thấp mà trì hoãn dân chủ, đồng thời tiếp tục nhồi sọ cho Dân trí càng thấp đi. Còn những người dân chủ biết Dân trí còn thấp thì tìm mọi cách nâng cao Dân trí, lấy đấu tranh làm trường học Dân trí, rồi lại lấy thành quả Dân trí để nâng cao đấu tranh…. Cùng nói đến Xã hội Dân sự, đến Dân trí nhưng chủ trương hai bên ngược nhau như nước với lửa, không nên nhầm lẫn , lấy quan điểm của bên này nhập vào bên kia. Nội hàm của khái niệm Dân trí cũng là điều cần làm rõ. Ngoài những ý kiến rải rác của nhóm Đà Lạt nói về Dân trí, cũng đã có những ý kiến khá tương đồng với chúng tôi. Chẳng hạn, khi tranh luận với Hà Thư Sinh và Trương Thái Du về khái niệm Dân trí, tác giả Vũ Quốc Uy đã viết như sau :
"Văn hoá là nền tảng, đúng, nhưng quá rộng. Dân trí thiết thực hơn. Nhưng vì có chữ “trí ” nên nhiều người hiểu trí ấy chỉ là trí tuệ, từ đó quy thành nhận thức, thành lý trí, thành học vấn, thành bằng cấp. Không phải thế. Chữ “trí” trong thuật ngữ dân trí còn bao gồm cả “dân chí”, còn bao gồm rất nhiều yếu tố tinh thần lâu bền cũng như nhất thời của một cộng đồng dân tộc như: truyền thống, đạo lý, bản tính, lề thói, ứng xử, tâm lý, hoài niệm, ước nguyện, sở thích, trào lưu, mốt… Tóm lại, đó là tổng thể những yếu tố để giải thích tại sao trước một biến cố như thế dân tộc ấy lại phản ứng như thế, lại diễn biến như thế chứ không phản ứng cách khác …
Những yếu tố phức tạp ấy của dân trí không chỉ hình thành do học hành, do dạy dỗ trong nhà trường hay trong sách vở mà quan trọng hơn hết là trong thực tiễn xã hội (thực tiễn sản xuất, thực tiễn cạnh tranh, thực tiễn đấu tranh…)
… Những cuộc biểu tình đòi ruộng đất của dân oan, đòi điều kiện sống của công nhân, đòi nhà thờ chùa chiền của tôn giáo, biểu tình chống thất thoát lãnh thổ - biên cương… đều là những trường học để nâng cao dân trí. Nói đến dân trí mà lại khuyên không nên “cọ xát” như thế, chưa nên đấu tranh gì cả, cứ chờ cho dân trí cao rồi mọi điều tốt đẹp tự khắc sẽ đến, phải thiết kế xong văn hoá dân chủ (biết thế nào là xong?) rồi hãy nghĩ đến chính trị dân chủ là sự phân cách phi thực tế.
Bởi dân trí là quan trọng nên nếu bên này tập trung sức lực để nâng cao dân trí và đem dân trí vào đấu tranh (đồng thời dùng đấu tranh để rèn luyện dân trí), thì bên kia cứ vin cớ dân trí thấp nhưng tiếp tục ngu dân, để rốt cuộc chẳng thay đổi gì tốt đẹp cả. Nói dân trí mà coi nhẹ đấu tranh, là dân trí suông, dân trí không phải cái chỉ ngồi mà học được. " - (Vũ Quốc Uy – Ý kiến ngắn-talawas-21/2/2008)
Muốn mưu lợi ích lâu dài cho đất nước thì phải nhọc công xây dựng Dân trí, có cái gốc đó thì dù một chính thể mới lên thay cũng không thể tự ý làm bậy. Một xã hội mà người cầm quyền vẫn có thể cứ tự tung tự tác, quần chúng số đông vẫn vô cảm, bất lực, thờ ơ, không hình thành được các tổ chức hay phong trào gì lớn mạnh, dân vẫn chịu lép một bề thì không thể tự hào là dân trí cao được. Sự thành công lâu hay chóng là do phương pháp đúng hay sai, khiến cho cái mới phát triển nhanh hay chậm, chứ không phải cứ muốn nhanh là sẽ được nhanh. Phương pháp sai, muốn ăn xổi thì muốn nhanh mà rốt cuộc lại chậm. Tôi nghĩ, cứ chịu khó đọc lại những lời tuyên bố “tốc chiến tốc thắng” mấy năm trước đây, đối chiếu với thực tiễn bây giờ ta sẽ rút ra được khối điều bổ ích. Câu chuyện của chúng ta đã dài, tôi nghĩ vấn đề Dân trí này cần có những bài viết đầy đủ hơn, cùng nhau học hỏi, để tránh tình trạng suy diễn chủ quan, nhầm lẫn.
Diễn đàn X-cafe: Cảm ơn ông Hà Sĩ Phu.
Hà Sĩ Phu: Trước khi dừng lời, tôi xin phép nói rõ những ý kiến này là của cá nhân tôi, nhóm “Thân hữu Đà Lạt” không cử ai là người phát ngôn cả. Cảm ơn các bạn.
Nguồn: X-cafe
Read more on this article...
Monday, February 23, 2009
Sy Hoang- trinh bay tranh chap noi bo DCSVN
Ong Sy Hoang trinh bay ve tranh chap trong noi bo DCSVN
http://www.archive.org/details/SyHoang-TrinhBayTranhChapNoiBoDcsvn
Read more on this article...
http://www.archive.org/details/SyHoang-TrinhBayTranhChapNoiBoDcsvn
Read more on this article...
Sunday, February 22, 2009
Ong Sy Hoang & VNSR (Viet Nam Sydney Radio) 02/22/09
Cuoc phong van giua Ong Sy Hoang & dai Viet Nam Sydney radio (www.vnsr.net) 02/22/09.
http://www.archive.org/details/OngSyHoangVnsr022209
Read more on this article...
http://www.archive.org/details/OngSyHoangVnsr022209
Read more on this article...
Monday, February 16, 2009
Audio: Ly Tong, Sy Hoang & VNSR
Trao đổi giữa ông Bùi Tín và các thành viên X-cafe
Lời giới thiệu:
Diễn đàn X-cafevn được hân hạnh mở một bàn tròn nho nhỏ để các thành viên cùng vào trò chuyện với ông Bùi Tín, người từng làm Phó Tổng Biên Tập Báo Nhân Dân, một trong những tờ báo lớn nhất của báo chí Việt Nam. Ông cũng là một trong những người có mặt sớm nhất tại Dinh Độc Lập, cơ quan đầu não cao nhất của chính quyền VNCH trước khi tan rã.
Có lẽ không có nhiều người được tận mắt chứng kiến giây phút lịch sử ấy, vì lẽ đó, cộng với cấp bậc Đại Tá trong Quân đội nhân dân của phe chiến thắng, ông Bùi Tín là một nhân vật khá nổi bật, nhất là khi ông chính thức trở thành người tỵ nạn chính trị tại nước Cộng Hòa Pháp.
Vào tháng 9 năm 1990 khi ông Bùi Tín sang Pháp theo lời mời của báo L'Humanité của Đảng Cộng sản Pháp để tham dự ngày hội báo hàng năm do báo này tổ chức, tiếp theo đó là "Bản kiến nghị của một công dân" do ông viết được ra đời sau đó 2 tháng và đã được BBC loan tải đã gây một tiếng vang lớn, nhất là trong bối cảnh khi đó các nước cộng sản ở Đông Âu đang lần lượt theo nhau sụp đổ.
Trong số rất nhiều những tác phẩm sách báo của ông Bùi Tín được xuất bản ở trong nước cũng như ở nước ngoài thì người ta chú ý hơn cả là những tác phẩm được ra đời sau khi ông Bùi Tín sang và định cư tại Pháp và trở thành một nhân vật bất đồng chính kiến.
Những tác phẩm tiêu biểu đó là: Hoa Xuyên Tuyết, Mặt Thật, Mây Mù Thế Kỷ và hàng trăm bài báo, bài bình luận chính trị, thời cuộc liên tục được ra đời đều đặn không ngừng nghỉ cho đến nay mặc dù tác giả đã ngoài 80 tuổi (ông Bùi Tín sinh năm 1927)
Ông Bùi Tín là con trai của cụ Bùi Bằng Đoàn, là người từng giữ chức Thượng thư bộ Hình trong triều đình Huế và là Tổng thanh tra chính Phủ kiêm chủ tịch ủy ban thường vụ Quốc hội trong chính phủ của ông Hồ Chí Minh.
Dù thích dù không, đa số người Việt Nam phải thừa nhận ông Bùi Tín là một người có khả năng tạo sóng gió chính trị. Những tiểu thuyết cũng như các bài báo của ông đều làm dấy lên những cuộc tranh luận nẩy lửa suốt mười mấy năm nay. Dư luận đánh giá về ông rất đa dạng: kính trọng, tin tưởng, khinh lờn, nghi ngờ...đều có đủ. Đây cũng là một hệ quả tất yếu khi một nhà báo dấn thân vào con đường chính trị một cách quyết liệt như Bùi Tín. Về quyết định xin tỵ nạn chính trị của ông, người ghét thì cho ông là một kẻ phản bội, người yêu thì đánh giá đó là một hành động sáng suốt, bỏ chỗ tối ra chỗ sáng, người hoài nghi lắm kẻ cho ông là một người cơ hội. Tóm lại, Bùi Tín là một nhân vật nổi bật, đa chiều, cuộc trò chuyện tới đây với ông trên diễn đàn X-cafevn hy vọng sẽ làm sáng tỏ thêm một số vấn đề trong nhãn quan của từng thành viên X-cafevn chúng ta.
Đối thoại, bao giờ cũng là phương pháp tốt nhất để dẫn mọi người tới gần nhau. Xin thay mặt diễn đàn X-cafevn, cám ơn nhà báo Bùi Tín đã vui vẽ nhận lời trực tiếp thảo luận với các thành viên diễn đàn X-cafevn.
Ông Bùi Tín: Trước hết, tôi chân thành cám ơn bạn Hồ Gươm đã đề xuất ra ý cho tôi có dịp gặp các bạn trên mạng X-Cafevn này.
Tôi cũng cám ơn ông bạn nhà văn Vũ Thư Hiên có nhã ý làm trung gian với nhiều thiện chí trong việc này.
Tôi ưa thích những cuộc gặp gỡ, trò chuyện, tâm sự, giải bày, tranh luận về tình hình đất nước, qua đó ai cũng có lợi, được hiểu nhau và mở rộng kho kiến thức riêng, hành trang cần thiết trong cuộc hành trình lý thú luôn mới mẻ trên đời.
Một lần tôi đã trả lời trên mạng Đàn Chim Việt rằng trong hơn 18 năm sống ở hải ngoại tôi có mất, có được, được nhiều hơn mất, được to, mất ít, và " lãi " lớn nhất là có thêm nhiều bạn tốt, cả ngoài nước và trong nước, phần lớn là các bạn trẻ.
Cái thú vị sâu xa là các bạn mới ấy vừa đông đảo, vừa đa dạng, rải khắp các châu lục, rải khắp nước ta, phần lớn gắn bó do cùng nhau ít nhiều dấn thân cho tự do và dân chủ của đồng bào ta ở quê nhà, có nghĩa là gắn bó cùng nhau bởi một Nghĩa đời cao rộng.
Mấy năm nay tôi khám phá ra một sự thật được chiêm nghiệm ngày một đặc sắc là trong đời mình, cái điều quý nhất không phải có nhiều tiền, có nhà cao, cửa rộng, có danh tiếng, địa vị, được tâng bốc, khen thưởng, được ưu đãi, chiều chuộng, mà điều quý nhất là cái cảm giác có ích cho nhân quần xã hội và có nhiều, thật nhiều bạn tốt trên đời.
Xin phép các bạn cho tôi được coi các bạn tham dự trò chuyện trên X-Cafevn hôm nay là những người bạn của tôi.
Mời bạn tưởng tượng một chút là bạn Hồ Gươm đang mời chúng ta mỗi người một cốc cà phê Ban Mê Thuột bốc khói.
Ông Bùi Tín đề nghị được trả lời chung các câu hỏi có cùng chủ đề. Diễn đàn tôn trọng ý kiến của ông và đã tổng hợp và biên tập các câu hỏi để tiện theo dõi:
Câu hỏi tổng hợp: Ông là một cựu sỹ quan QDNDVN từng tham gia nhiều chiến dịch từ Hồ Chí Minh đến Phnompenh, và đã có lúc đứng trên những đỉnh cao quyền lực trong bộ máy công quyền VN, ông cảm thấy vị trí của mình lúc ấy như thế nào? Nguyên nhân nào khiến ông từ bỏ những quyền lợi và chọn ngã rẽ khác khi đến giai đoạn "chín già" của sự nghiệp để trở thành một nhà bất đồng chính kiến?
Ông Bùi Tín: Việc tôi quyết định ở lại nước Pháp tháng 9 năm 1990 là một quyết định hệ trọng, khó khăn, không đơn giản, dễ dàng. Nó là một "bước ngoặt" trong đời tôi, có tính chất mạo hiểm, kín đáo. Nó khó khăn nhưng cũng gặp nhiều thuận lợi.
Nguyên nhân sâu xa của "bước ngoặt" là từ sau 30/4/1975 tôi nhận thấy ngày càng rõ sự lãnh đạo của đảng CS đã tỏ ra không đúng, phạm nhiều sai lầm chủ quan, duy ý chí, tệ hại cho cuộc sống của nhân dân; trong đó rõ nhất là chính sách hậu chiến, "cải tạo" quân nhân viên chức cũ, xoá bỏ tư sản thương nghiệp, hạn chế công nghiệp và thủ công nghiệp tư nhân, hợp tác hoá cưỡng bức nông nghiệp, gây nên bất mãn xã hội ở miền Nam, bần cùng hóa cả nước. Lúc ấy, có người đề xuất tạm giữ 2 hình thức kinh tế khác nhau cùng tồn tại ở 2 miền, bị bộ chính trị bác bỏ, do tư duy xơ cứng kiêu ngạo.
Tôi bắt đầu nghĩ rằng lãnh đạo đã bảo thủ, giữ nguyên tư duy thời chiến tranh vào thời kỳ hoà bình, lại không có khả năng lắng nghe, mắc tệ độc quyền chân lý rất nguy hiểm.
Tôi là nhà báo được đi ra nước ngoài nhiều. Không chỉ hàng mấy chục lần đi Liên Xô, Trung Quốc, Bắc Triều Tiên, Đông Đức, Ba lan, Tiệp Khắc, Rumani, mà còn đi Nam dương, Ấn độ, Malaixia, Philippine, Singapore, lại còn đi Nhật bản, Ethiopia, Angola, Algeria, Zimbabue, Hy lạp và đến cả New York tại trụ sở Liên Hợp Quốc. Vốn rất tò mò, tôi học nhiều ngoại ngữ, đến đâu cũng tìm cách đi sâu tìm hiểu, kết bạn với nhiều nhà báo, nhà văn Nga, Pháp, Anh, Nhật, Mỹ, Đức..., thường hay so sánh các nước với nước mình, do đó ngày càng cảm thấy bức bách về tình trạng lạc hậu toàn diện, nặng nề của xã hội ta, nhất là sự thiếu vắng tự do của người công dân, tình trạng công chức hoá tội nghiệp đến hèn hạ của người viết báo nước ta. Trông người lại nghĩ đến ta.
Tôi ở trong đảng từ năm 1946, khi 20 tuổi, bị nhồi sọ khi còn trẻ, qua nhiều lớp chỉnh huấn, chỉnh quân, kiểm thảo, kiểm điểm, bị "chiếu cố" kỹ vì "bản chất tiểu tư sản", xuất thân từ "giai cấp bóc lột", " nứt mắt đã học trường đế quốc của Tây ", nên có lúc tôi cũng tự ty vô lối so mình với "công nông" là giai cấp nòng cốt cách mạng (!), nhưng mặt khác vẫn tự cho có điều kiện nhìn thấu rõ những bất cập, ngu dại, phi lý, dã man của lãnh đạo đảng, nên luôn sống trong một nội tâm dằng xé dữ dội.
Đó là cái thế kẹt cứng trong một môi trường ngột ngạt của độc quyền, không có quyền lựa chọn, vì chỉ có một đảng duy nhất, mọi đảng khác đều bị chụp cho là phi pháp, là phản quốc, là Việt gian. Không yêu nữa nhưng vẫn phải ôm, phải hít, phải ca. Cũng như khi vào cửa hàng gạo mậu dịch gạo mốc, gạo hôi, ẩm, mốc cũng cứ phải vác về ăn. Thương mình, thương vợ, thương con, nhưng không có lựa chọn.
Thế cùng, vì không chịu nổi tôi đã nhiều lần "vượt rào". Lần thứ nhất, cuối 1975, sau khi lấy tài liệu ở trại cải tạo Thủ Đức dành cho hơn 30 viên tướng Sài Gòn, tôi ghé Quân khu 7 gặp đại tá Bùi Thiệp bạn thân khi anh Thiệp còn ở Cục Địch vận ngoài Hà Nội, yêu cầu xét cho đại tướng Nguyễn Văn Vỹ được tự do về gia đình vì đêm qua ông ấy bị bệnh đái đường ngã khi đi đái đêm dập đầu xuống sàn nhà, chảy nhiều máu; hơn nữa ông Vỹ là đại tướng nhưng hưu lâu rồi, không chỉ huy, chỉ lo chuyện ngân hàng cho quân đội; anh Thiệp yêu cầu tôi viết thư tay cho tướng Trần Văn Trà chủ tịch Uỷ ban Quân quản ký tên rõ ràng. Chỉ 3 ngày sau ông Vỹ được về nhà. Tôi không kể cho gia đình tướng Vỹ biết. Sau đó, tháng 4-1980 tôi gặp bộ trưởng Công an Phạm Hùng xin cho tướng Nguyễn Hữu Có ốm yếu được tự do, vì ông Có chỉ làm kinh tế tư, tháng 4-1975 mới nhận việc có chừng mươi giờ là đầu hàng. Ông Hùng quắc mắt nhìn tôi : "Chú mà nói dậy à! Nó lên để ở hoài, để chẹt cổ tui, chẹt cổ chú đó chớ!...". Hết nói!
Tháng 8-1986, tôi đánh bạo gửi ông Trường Chinh một lá thư ngay khi ông Chinh lên nhận chức Tổng bí thư thay ông Duẩn vừa chết, yêu cầu mở rộng dân chủ, đổi mới mạnh mẽ, có thực chất, thực hiện quyền tự do kinh doanh, sáng tạo cho mỗi công dân, quay về chế độ Dân chủ Cộng hòa, với đảng Lao động, mở Hội nghị chính trị đặc biệt của toàn dân tộc trên tinh thần hoà giải hòa hợp, bình thường hoá với mọi nước...
Nội dung bản kiến nghị 12 điểm tôi gửi từ Paris tháng 11-1990 là sự phát triển của bức thư tôi gửi ông Trường Chinh thời ấy. Thư ấy không có hồi âm. Sau đó tôi nghĩ phải đi đường vòng. Ra ngoài nước để từ đó nói vọng về nhờ hệ thống truyền thông hiện đại, may ra những ý kiến cứu nước chân thành mới đến được với đông đảo nhân dân, nhất là với anh chị em trí thức và tuổi trẻ ở trong nước.
Dịp tốt đến khi Ban chấp hành trung ương đảng CS Pháp cuối 1989 gửi công văn mời đích danh tôi sang Pháp dự Hội hằng năm báo Humanité - Nhân Đạo vào tháng 9-1990, do trước đó tôi đã hướng dẫn đoàn nhà báo CS Pháp thăm nước ta, từ Hà Nội, Vịnh Hạ Long, Điện Biên Phủ, sau đó là miền Nam và PhnomPenh, Ang-kor/Xiêm Riep...
Khi quyết định ở lại Pháp, tôi không có giằng co gì nhiều về mặt hưởng thụ cá nhân.
Tôi sinh trưởng trong một gia đình quyền quý, nhưng bố mẹ tôi dạy cách sống rất thanh đạm, đi guốc mộc, mặc áo vá, không có xe đạp riêng. Cuộc sống quân đội trong kháng chiến rèn luyện tôi lối sống dản dị, bình dân. Tôi thích củ khoai lang, khoai sọ thơm thơm, bắp ngô luộc hay ngô nướng béo béo hơn là thịt chó 7 món hay thịt bò hầm sâm.Tôi thích xôi lúa, bún riêu với rau diếp thái chỉ hơn là bún bò giò heo, bí-tết. Sống dản dị, không phức tạp đua đòi nên ở đâu tôi cũng dễ thích ứng. Dễ ngủ, nên chỗ ồn ào, có ghế salon, đivăng, không cần giường, tôi vẫn ngủ tốt.
Về đặc quyền ở báo Nhân dân, tôi có xe ôtô Volga đen với người lái riêng, 1 thư ký riêng, tiền lương ngang với một phó Ban của Trung ương loại 1, cao hơn lương một trung tướng, với khá nhiều bổng lộc, như khi có bài viết được tính theo nhuận bút loại đặc biệt, khi viết sách cũng có nhuận bút loại cao, nhà in Báo Nhân dân cũng chia lãi cho Ban biên tập, quà biếu của các tỉnh uỷ, huyện ủy, công ty, xí nghiệp nhân Tết, ngày lễ, kỷ niệm. Sau 1986, thỉnh thoảng tôi lại nhận phong bì, mỏng mà "nặng", tiền trợ cấp, tiền hỗ trợ, tiền đời sống, tiền trên cho, tiền công đoàn, tiền làm kinh tế ...Tôi lại làm tổng biên tập báo Nhân Dân Chủ nhật, bán theo giá thị trường, bán chạy gấp 6 lần báo Nhân dân hằng ngày, in 6 màu, lãi ngày càng lớn.
Cho đến nay tôi vẫn giữ và truyền cho 2 con và các cháu nội ngoại là không coi làm giàu là mục đích, mà là học vấn, kiến thức, sống trong sạch, có ích cho xã hội...Do đó tôi ra đi, dấn thân, lao vào cuộc sống mới đầy bất trắc bấp bênh khá là nhẹ nhàng, còn thích thú trong lòng nữa. Tôi còn hứng khởi với cuộc sống tha hương...
Tv Cửng Tếu: Trong số những đồng nghiệp thuộc thế hệ của bác trong quân đội thì có bao nhiêu người có cùng tư tưởng với bác?
Ông Bùi Tín: Ngày càng nhiều bạn ạ. Tướng Trần Độ đã gửi thư cho tôi từ đầu năm 1996 tán thành mạnh mẽ cuộc dấn thân của tôi; năm 1997, bạn Phạm Quế Dương, đại tá ở Viện lịch sử quân đội gọi điện cho tôi, dấn thân rất quyết liệt, sau anh Dương trả lại thẻ đảng khi tướng Trần Độ bị khai trừ; Bùi Minh Quốc, nhà thơ, con nhà lính cũng liên hệ với tôi rất sớm; anh Trần Anh Kim chỉ huy cấp sư đoàn quê ở Thái Bình cũng tham gia đấu tranh rất ngoan cường. Trong đội ngũ 8406 có đến hơn 30 vị là cựu binh sỹ. Tôi còn nhiều đồng nghiệp cũ ở báo Quân đội và báo Nhân dân cũng như trong Hội nhà báo vẫn còn liên lạc với tôi khá thường xuyên, khuyến khích cổ vũ tôi, một nguồn động viên quý.
Tv Cắn: Anh Bùi Tín ơi, ngoài việc viết báo đề tài chính trị xã hội, anh có làm thơ và viết tạp bút không? Nếu có thì xin cho chúng em được thưởng thức vài tác phẩm. Là nhà báo thì chắc là anh có nhiều hình chụp mang tính lịch sử. Anh có bộ sưu tập hình nào có thể chia sẻ được ạ?
Ông Bùi Tín: Tôi có khá nhiều những thứ ấy. Thơ chỉ làm cho riêng mình, và cho vài bạn thân. Tôi vừa in cuốn Tâm tình với tuổi trẻ Việt nam. Còn ảnh chụp thì vô kể. Có những ảnh độc đáo. Ở châu Phi, ở Bắc Triều tiên, ở Leningrat, Moscow, Bắc kinh, Washington, Úc, Sàigòn, và Paris, tất nhiên. Bạn Cắn ở đâu vậy? trong nước hay ngoài nước? Có dịp gặp nhau không ? Phải hỏi trước : răng bạn có sắc không đã .
Tv HyVăn: Ông có quan hệ ra sao với Thongluan và Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên?
Ông Bùi Tín: Tôi có lúc là thành viên, tham gia viết bài khá nhiều. Nay tôi là thân hữu. Tôi theo quan điểm đa nguyên. Các tổ chức nào thật sự đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền của dân ta, tôi đều quý trọng, coi là bạn. Tôi rất không muốn giữa các tổ chức dân chủ với nhau lại công kích, nặng lời, chửi bới nhau. Tranh luận trong tôn trọng nhau là tốt là cần. Cũng không nên tự nhận mình là tổ chức tốt nhất, hay nhất; đánh giá như thế để dành cho công luận xét đoán. Có người hay nêu cao " văn hoá tổ chức " lại tỏ ra kém văn hoá, kém tổ chức, khi tự tâng bốc tổ chức của mình một cách quá lố, thực tế là thực hiện "dân chủ độc nguyên" có hại cho phong trào chung.
Theo quan niệm đa nguyên, cần đấu tranh trên nhiều mặt: chính trị, kinh tế, văn hoá; lôi cuốn nhiều giới : công nhân lao động, nông dân, trí thức, nhà kinh doanh, tuổi trẻ, cựu chiến binh, giới tôn giáo, giới báo chí, luật sư, nhà giáo; tấn công nhiều cách, khi trực diện, khi gián tiếp; trong nước và ngoài nước phối hợp, hỗ trợ nhau... Góp gió thành bão, cộng hưởng, như Cụ Phan Chu Trinh nói : "vỗ tay nên bộp" ...
Tv ngatnguong: Bác nghĩ sao về tình hình đấu tranh dân chủ của các tổ chức độc lập như tập hợp thanh niên dân chủ hay khối 8460 hiện nay?
Ông Bùi Tín: Theo tôi các tổ chức ấy đều có tác dụng tích cực và giới hạn. Tôi đã gặp các bạn trẻ trong THTNDC, rất quý mến sự dấn thân và sức sáng tạo của các bạn trẻ cũng như những mạng như Phía trước dành cho tuổi trẻ.
Tv quiteyoungguy: Đã gần 20 năm kể từ ngày bác đi, theo bác những khuyết tật có tính lý luận, bản chất hệ thống của nền chính trị VN hiện nay là vẫn như 20 năm trước hay có dấu hiện nào chứng tỏ ĐCS ở VN có thể lột xác để trở thành một lực lượng khả dĩ chấp nhận được trong giai đoạn hiện nay của VN?
Ông Bùi Tín: Theo tôi trước sau gì, không chóng thì chầy chủ nghĩa CS sẽ chết sạch trên quả đất. Đó là như 2+2=4 vậy. Ở Việt nam nó sống dai chỉ tại vì ta quá kém, dân ta "hiền lành", thật ra là yếu kém, trí thức ta mê muội quá. Không phải vì CS tài giỏi gì cả.
Cũng tại vì cộng đồng ta ở nước ngoài rất khá về làm ăn, lập nghiệp, nhưng không biết bảo nhau, lãnh đạo nhau, tìm ra kế sách thiết thực, có hiệu quả nhất để phối hợp chặt với đồng bào trong nước trong cuộc đấu tranh yêu nước mới mẻ này. Những cái loa to nhất chỉ là chửi bới CS cho hả giận, cho vơi thù hận, lại còn mù quáng dội bom vào "quân ta", trong một cuộc đấu tranh mới, bằng phương thức khác, với mục tiêu khác trước, với sắp xếp ta, bạn, thù khác hẳn trước.
Bộ chính trị Hà Nội rất "biết ơn" các nhà chống cộng hết mình "bằng mồm" ấy, những kẻ muốn giữ độc quyền chống cộng ấy không hề làm CS mất đi một sợi lông.
Tv tungtu: Ông có thể tiên đoán về hậu vận của Đảng Cộng sản Viêt Nam? Ông Đỗ Mười nói với nhiều người chỉ khoảng trên 200 năm tức là còn hơn 130 năm nữa?
Ông Bùi Tín: Không đến thế đâu. Bạn nhớ chứ, đầu năm 1989 có ai nghĩ Bức tường Berlin sắp sập đổ không ? Honecker vừa cao ngạo cho rằng Bức tường này sẽ tồn tại đến Thế kỷ sau!
Có đi ắt có đến. Bền bỉ, kiên trì, đúng hướng, có hiệu quả.
Bạn lắng nghe từ quê nhà đi. Lòng căm phẫn, uất hận của nhân dân đang lên cao dần đấy, từ ngang cùng ngõ hẻm. Xưa kia dân nói "đảng ta","chế độ ta", nay là: "bọn họ", "chúng nó". Xưa kia chỉ là nỗi sợ, nay nỗi sợ giảm từng ngày, thêm nỗi khinh, nỗi ghét, uất hận. Dân đấy. Đẩy thuyền, lật thuyền, đều là dân.
Bạn hãy tự tham gia trả lời. Bằng dấn thân, góp gió cho cơn bão lớn. Ngay lúc này.
Who, why not us ? When, why not now ?
Ai, sao không phải chính ta. Bao giờ, sao không ngay lúc này. Các bạn trẻ kêu gọi bạn.
Tv congnhan21: Là người đã từng là người lính, ông nghĩ gì về hai chữ "Phản bội" ? Với hành động năm 90 của ông, ông có cho rằng đó là phản bội khi mà ông không bị chế độ CS xử oan ức như Nhà văn Vũ Thư Hiên mà là ngược lại được chế độ khá ưu ái? Một số người trong đó có tôi vẫn nghĩ rằng ông đã suy tính là khi chế độ CS LX và Đông âu sụp đổ thì chắc chắn chế độ CSVN cũng sẽ sụp đổ nên đã làm như vậy để "lấy lòng" chế độ hậu CS. Suy nghĩ đó có cơ sở vì ông đã bỏ chế độ đúng vào thời điểm mà hệ thống XHCN lâm vào khủng hoảng chứ không phải trước đó hay sau đó . Vậy ông nói gì với những người có suy nghĩ như trên ?
Ông Bùi Tín: Một suy diễn ngộ nghĩnh. Không có chuyện đó. Tôi không có một tính toán riêng tư nào. Chỉ cần dân có tự do, xã hội đa nguyên, có bầu cử thật sự tự do là tôi thỏa mãn, tôi về nước, nghỉ hưu ngay, có tham gia thì chỉ là vài bài báo mỗi tháng. Tôi mê, nghiện làm báo rồi.
Trong nước họ chụp tôi nhiều mũ. Phản bội. Bất mãn. Hưởng lạc. Ăn tiền của CIA. Đủ thứ. Tôi trả lời:ai hứa hẹn cho dân quyền tự do, dân chủ? rồi quịt? Thế là phản bội dân. Không thể về hùa với kẻ phản dân hại nước.
Bất mãn cá nhân? họ đối xử với cá nhân tôi không xấu; lương tôi và phụ cấp cao hơn 1 trung tướng; huân chương tôi nhiều, có loại cực hiếm như Huân chương Julius Fuçik của Tổ chức Quốc tế các Nhà báo (OIJ - Organisation Internationale des Journalistes). Có nhà báo nào được đi nước ngoài nhiều như tôi?
Tv NuocNon: Hình như cộng đồng người Việt hải ngoại vẫn giữ khoảng cách nào đó với những người như bác hay như bác Vũ Thư Hiên? Bác có buồn vì điều đó không?
Ông Bùi Tín: Bạn cảm thông với tôi, như chia xẻ, cám ơn bạn nhiều lắm. Tôi không buồn đâu. Vì tôi ngày càng có nhiều bạn, hầu hết là bạn tốt. Vì chỉ những người ngay thật, lương thiện, ghét ác mới có thể hiểu tôi sâu sắc. Không gì bằng gặp trực tiếp. Sẽ thông cảm dễ dàng. Có bạn bảo: chỉ nhìn thấy anh, nghe anh nói vài câu là tôi rũ sạch mọi thành kiến, nghi ngờ.
Tv Sukhoi: Ông có hối hận khi có hành động phản bội lại những người đồng chí khi nghĩ rằng họ sẽ sụp đổ như những gì đã xảy ra ở Đông Âu và LX cũ? Và ông có khi nào đánh giá lại những việc ông đã làm có giúp ích được những gì cho quê hương của ông không?
Ông Bùi Tín: Không. Suốt 19 năm, tôi không hề ân hận. Vì tôi không phản bội nhân dân, đồng bào mình. Vì Cha tôi dạy ngay thẳng chính trực thanh liêm là đức cao nhất. Mẹ tôi dặn lòng nhân ái thương người là đức quý nhất.
Tôi không mảy may nản lòng vì tôi nhận ra rằng trong 19 năm là nhà báo tự do, tôi tự thấy có ích cho nhân quần xã hội hơn là 44 năm trong đảng CS. Tôi quý trọng nghề báo, coi là cái nghiệp, cái duyên suốt đời của tôi. Tôi vui, lạc quan, sung sướng mỗi khi viết xong 1 bài báo, khi được đưa lên hàng loạt mạng như Đàn Chim Việt, Đối thoại, Ý kiến, Phát tán, Vietnam Review, Thông luận, Người Việt, Việt Báo, Phù sa, THTNDC, báo Tổ Quốc, Tự do Ngôn luận ...
Tôi tự đặt ra yêu cầu mỗi bài báo phải có hiệu quả thông tin, thức tỉnh và thúc đẩy hành động. Không có vấn đề thì không viết. Không có thông tin có giá trị thì không viết. Viết nhạt nhẽo vô duyên thì xé đi.
Tv QueLongAn: Thăm sức khoẻ của bác. Cầu chúc bác hưởng một năm mới tràn đầy hạnh phúc , vui vẻ, khoẻ mạnh và may mắn luôn.
Ông Bùi Tín: Gửi bạn Quê Long An lời thăm hỏi chân thành. Bạn quê ở Long An? Tôi đã ở hàng tuần lễ ở Long An, thăm cù lao Con Hổ , thăm Châu Đốc và kênh Vĩnh Tế, kinh ngạc thấy lươn bự như con trăn. Rất mong
(còn tiếp)
Read more on this article...
Diễn đàn X-cafevn được hân hạnh mở một bàn tròn nho nhỏ để các thành viên cùng vào trò chuyện với ông Bùi Tín, người từng làm Phó Tổng Biên Tập Báo Nhân Dân, một trong những tờ báo lớn nhất của báo chí Việt Nam. Ông cũng là một trong những người có mặt sớm nhất tại Dinh Độc Lập, cơ quan đầu não cao nhất của chính quyền VNCH trước khi tan rã.
Có lẽ không có nhiều người được tận mắt chứng kiến giây phút lịch sử ấy, vì lẽ đó, cộng với cấp bậc Đại Tá trong Quân đội nhân dân của phe chiến thắng, ông Bùi Tín là một nhân vật khá nổi bật, nhất là khi ông chính thức trở thành người tỵ nạn chính trị tại nước Cộng Hòa Pháp.
Vào tháng 9 năm 1990 khi ông Bùi Tín sang Pháp theo lời mời của báo L'Humanité của Đảng Cộng sản Pháp để tham dự ngày hội báo hàng năm do báo này tổ chức, tiếp theo đó là "Bản kiến nghị của một công dân" do ông viết được ra đời sau đó 2 tháng và đã được BBC loan tải đã gây một tiếng vang lớn, nhất là trong bối cảnh khi đó các nước cộng sản ở Đông Âu đang lần lượt theo nhau sụp đổ.
Trong số rất nhiều những tác phẩm sách báo của ông Bùi Tín được xuất bản ở trong nước cũng như ở nước ngoài thì người ta chú ý hơn cả là những tác phẩm được ra đời sau khi ông Bùi Tín sang và định cư tại Pháp và trở thành một nhân vật bất đồng chính kiến.
Những tác phẩm tiêu biểu đó là: Hoa Xuyên Tuyết, Mặt Thật, Mây Mù Thế Kỷ và hàng trăm bài báo, bài bình luận chính trị, thời cuộc liên tục được ra đời đều đặn không ngừng nghỉ cho đến nay mặc dù tác giả đã ngoài 80 tuổi (ông Bùi Tín sinh năm 1927)
Ông Bùi Tín là con trai của cụ Bùi Bằng Đoàn, là người từng giữ chức Thượng thư bộ Hình trong triều đình Huế và là Tổng thanh tra chính Phủ kiêm chủ tịch ủy ban thường vụ Quốc hội trong chính phủ của ông Hồ Chí Minh.
Dù thích dù không, đa số người Việt Nam phải thừa nhận ông Bùi Tín là một người có khả năng tạo sóng gió chính trị. Những tiểu thuyết cũng như các bài báo của ông đều làm dấy lên những cuộc tranh luận nẩy lửa suốt mười mấy năm nay. Dư luận đánh giá về ông rất đa dạng: kính trọng, tin tưởng, khinh lờn, nghi ngờ...đều có đủ. Đây cũng là một hệ quả tất yếu khi một nhà báo dấn thân vào con đường chính trị một cách quyết liệt như Bùi Tín. Về quyết định xin tỵ nạn chính trị của ông, người ghét thì cho ông là một kẻ phản bội, người yêu thì đánh giá đó là một hành động sáng suốt, bỏ chỗ tối ra chỗ sáng, người hoài nghi lắm kẻ cho ông là một người cơ hội. Tóm lại, Bùi Tín là một nhân vật nổi bật, đa chiều, cuộc trò chuyện tới đây với ông trên diễn đàn X-cafevn hy vọng sẽ làm sáng tỏ thêm một số vấn đề trong nhãn quan của từng thành viên X-cafevn chúng ta.
Đối thoại, bao giờ cũng là phương pháp tốt nhất để dẫn mọi người tới gần nhau. Xin thay mặt diễn đàn X-cafevn, cám ơn nhà báo Bùi Tín đã vui vẽ nhận lời trực tiếp thảo luận với các thành viên diễn đàn X-cafevn.
Ông Bùi Tín: Trước hết, tôi chân thành cám ơn bạn Hồ Gươm đã đề xuất ra ý cho tôi có dịp gặp các bạn trên mạng X-Cafevn này.
Tôi cũng cám ơn ông bạn nhà văn Vũ Thư Hiên có nhã ý làm trung gian với nhiều thiện chí trong việc này.
Tôi ưa thích những cuộc gặp gỡ, trò chuyện, tâm sự, giải bày, tranh luận về tình hình đất nước, qua đó ai cũng có lợi, được hiểu nhau và mở rộng kho kiến thức riêng, hành trang cần thiết trong cuộc hành trình lý thú luôn mới mẻ trên đời.
Một lần tôi đã trả lời trên mạng Đàn Chim Việt rằng trong hơn 18 năm sống ở hải ngoại tôi có mất, có được, được nhiều hơn mất, được to, mất ít, và " lãi " lớn nhất là có thêm nhiều bạn tốt, cả ngoài nước và trong nước, phần lớn là các bạn trẻ.
Cái thú vị sâu xa là các bạn mới ấy vừa đông đảo, vừa đa dạng, rải khắp các châu lục, rải khắp nước ta, phần lớn gắn bó do cùng nhau ít nhiều dấn thân cho tự do và dân chủ của đồng bào ta ở quê nhà, có nghĩa là gắn bó cùng nhau bởi một Nghĩa đời cao rộng.
Mấy năm nay tôi khám phá ra một sự thật được chiêm nghiệm ngày một đặc sắc là trong đời mình, cái điều quý nhất không phải có nhiều tiền, có nhà cao, cửa rộng, có danh tiếng, địa vị, được tâng bốc, khen thưởng, được ưu đãi, chiều chuộng, mà điều quý nhất là cái cảm giác có ích cho nhân quần xã hội và có nhiều, thật nhiều bạn tốt trên đời.
Xin phép các bạn cho tôi được coi các bạn tham dự trò chuyện trên X-Cafevn hôm nay là những người bạn của tôi.
Mời bạn tưởng tượng một chút là bạn Hồ Gươm đang mời chúng ta mỗi người một cốc cà phê Ban Mê Thuột bốc khói.
Ông Bùi Tín đề nghị được trả lời chung các câu hỏi có cùng chủ đề. Diễn đàn tôn trọng ý kiến của ông và đã tổng hợp và biên tập các câu hỏi để tiện theo dõi:
Câu hỏi tổng hợp: Ông là một cựu sỹ quan QDNDVN từng tham gia nhiều chiến dịch từ Hồ Chí Minh đến Phnompenh, và đã có lúc đứng trên những đỉnh cao quyền lực trong bộ máy công quyền VN, ông cảm thấy vị trí của mình lúc ấy như thế nào? Nguyên nhân nào khiến ông từ bỏ những quyền lợi và chọn ngã rẽ khác khi đến giai đoạn "chín già" của sự nghiệp để trở thành một nhà bất đồng chính kiến?
Ông Bùi Tín: Việc tôi quyết định ở lại nước Pháp tháng 9 năm 1990 là một quyết định hệ trọng, khó khăn, không đơn giản, dễ dàng. Nó là một "bước ngoặt" trong đời tôi, có tính chất mạo hiểm, kín đáo. Nó khó khăn nhưng cũng gặp nhiều thuận lợi.
Nguyên nhân sâu xa của "bước ngoặt" là từ sau 30/4/1975 tôi nhận thấy ngày càng rõ sự lãnh đạo của đảng CS đã tỏ ra không đúng, phạm nhiều sai lầm chủ quan, duy ý chí, tệ hại cho cuộc sống của nhân dân; trong đó rõ nhất là chính sách hậu chiến, "cải tạo" quân nhân viên chức cũ, xoá bỏ tư sản thương nghiệp, hạn chế công nghiệp và thủ công nghiệp tư nhân, hợp tác hoá cưỡng bức nông nghiệp, gây nên bất mãn xã hội ở miền Nam, bần cùng hóa cả nước. Lúc ấy, có người đề xuất tạm giữ 2 hình thức kinh tế khác nhau cùng tồn tại ở 2 miền, bị bộ chính trị bác bỏ, do tư duy xơ cứng kiêu ngạo.
Tôi bắt đầu nghĩ rằng lãnh đạo đã bảo thủ, giữ nguyên tư duy thời chiến tranh vào thời kỳ hoà bình, lại không có khả năng lắng nghe, mắc tệ độc quyền chân lý rất nguy hiểm.
Tôi là nhà báo được đi ra nước ngoài nhiều. Không chỉ hàng mấy chục lần đi Liên Xô, Trung Quốc, Bắc Triều Tiên, Đông Đức, Ba lan, Tiệp Khắc, Rumani, mà còn đi Nam dương, Ấn độ, Malaixia, Philippine, Singapore, lại còn đi Nhật bản, Ethiopia, Angola, Algeria, Zimbabue, Hy lạp và đến cả New York tại trụ sở Liên Hợp Quốc. Vốn rất tò mò, tôi học nhiều ngoại ngữ, đến đâu cũng tìm cách đi sâu tìm hiểu, kết bạn với nhiều nhà báo, nhà văn Nga, Pháp, Anh, Nhật, Mỹ, Đức..., thường hay so sánh các nước với nước mình, do đó ngày càng cảm thấy bức bách về tình trạng lạc hậu toàn diện, nặng nề của xã hội ta, nhất là sự thiếu vắng tự do của người công dân, tình trạng công chức hoá tội nghiệp đến hèn hạ của người viết báo nước ta. Trông người lại nghĩ đến ta.
Tôi ở trong đảng từ năm 1946, khi 20 tuổi, bị nhồi sọ khi còn trẻ, qua nhiều lớp chỉnh huấn, chỉnh quân, kiểm thảo, kiểm điểm, bị "chiếu cố" kỹ vì "bản chất tiểu tư sản", xuất thân từ "giai cấp bóc lột", " nứt mắt đã học trường đế quốc của Tây ", nên có lúc tôi cũng tự ty vô lối so mình với "công nông" là giai cấp nòng cốt cách mạng (!), nhưng mặt khác vẫn tự cho có điều kiện nhìn thấu rõ những bất cập, ngu dại, phi lý, dã man của lãnh đạo đảng, nên luôn sống trong một nội tâm dằng xé dữ dội.
Đó là cái thế kẹt cứng trong một môi trường ngột ngạt của độc quyền, không có quyền lựa chọn, vì chỉ có một đảng duy nhất, mọi đảng khác đều bị chụp cho là phi pháp, là phản quốc, là Việt gian. Không yêu nữa nhưng vẫn phải ôm, phải hít, phải ca. Cũng như khi vào cửa hàng gạo mậu dịch gạo mốc, gạo hôi, ẩm, mốc cũng cứ phải vác về ăn. Thương mình, thương vợ, thương con, nhưng không có lựa chọn.
Thế cùng, vì không chịu nổi tôi đã nhiều lần "vượt rào". Lần thứ nhất, cuối 1975, sau khi lấy tài liệu ở trại cải tạo Thủ Đức dành cho hơn 30 viên tướng Sài Gòn, tôi ghé Quân khu 7 gặp đại tá Bùi Thiệp bạn thân khi anh Thiệp còn ở Cục Địch vận ngoài Hà Nội, yêu cầu xét cho đại tướng Nguyễn Văn Vỹ được tự do về gia đình vì đêm qua ông ấy bị bệnh đái đường ngã khi đi đái đêm dập đầu xuống sàn nhà, chảy nhiều máu; hơn nữa ông Vỹ là đại tướng nhưng hưu lâu rồi, không chỉ huy, chỉ lo chuyện ngân hàng cho quân đội; anh Thiệp yêu cầu tôi viết thư tay cho tướng Trần Văn Trà chủ tịch Uỷ ban Quân quản ký tên rõ ràng. Chỉ 3 ngày sau ông Vỹ được về nhà. Tôi không kể cho gia đình tướng Vỹ biết. Sau đó, tháng 4-1980 tôi gặp bộ trưởng Công an Phạm Hùng xin cho tướng Nguyễn Hữu Có ốm yếu được tự do, vì ông Có chỉ làm kinh tế tư, tháng 4-1975 mới nhận việc có chừng mươi giờ là đầu hàng. Ông Hùng quắc mắt nhìn tôi : "Chú mà nói dậy à! Nó lên để ở hoài, để chẹt cổ tui, chẹt cổ chú đó chớ!...". Hết nói!
Tháng 8-1986, tôi đánh bạo gửi ông Trường Chinh một lá thư ngay khi ông Chinh lên nhận chức Tổng bí thư thay ông Duẩn vừa chết, yêu cầu mở rộng dân chủ, đổi mới mạnh mẽ, có thực chất, thực hiện quyền tự do kinh doanh, sáng tạo cho mỗi công dân, quay về chế độ Dân chủ Cộng hòa, với đảng Lao động, mở Hội nghị chính trị đặc biệt của toàn dân tộc trên tinh thần hoà giải hòa hợp, bình thường hoá với mọi nước...
Nội dung bản kiến nghị 12 điểm tôi gửi từ Paris tháng 11-1990 là sự phát triển của bức thư tôi gửi ông Trường Chinh thời ấy. Thư ấy không có hồi âm. Sau đó tôi nghĩ phải đi đường vòng. Ra ngoài nước để từ đó nói vọng về nhờ hệ thống truyền thông hiện đại, may ra những ý kiến cứu nước chân thành mới đến được với đông đảo nhân dân, nhất là với anh chị em trí thức và tuổi trẻ ở trong nước.
Dịp tốt đến khi Ban chấp hành trung ương đảng CS Pháp cuối 1989 gửi công văn mời đích danh tôi sang Pháp dự Hội hằng năm báo Humanité - Nhân Đạo vào tháng 9-1990, do trước đó tôi đã hướng dẫn đoàn nhà báo CS Pháp thăm nước ta, từ Hà Nội, Vịnh Hạ Long, Điện Biên Phủ, sau đó là miền Nam và PhnomPenh, Ang-kor/Xiêm Riep...
Khi quyết định ở lại Pháp, tôi không có giằng co gì nhiều về mặt hưởng thụ cá nhân.
Tôi sinh trưởng trong một gia đình quyền quý, nhưng bố mẹ tôi dạy cách sống rất thanh đạm, đi guốc mộc, mặc áo vá, không có xe đạp riêng. Cuộc sống quân đội trong kháng chiến rèn luyện tôi lối sống dản dị, bình dân. Tôi thích củ khoai lang, khoai sọ thơm thơm, bắp ngô luộc hay ngô nướng béo béo hơn là thịt chó 7 món hay thịt bò hầm sâm.Tôi thích xôi lúa, bún riêu với rau diếp thái chỉ hơn là bún bò giò heo, bí-tết. Sống dản dị, không phức tạp đua đòi nên ở đâu tôi cũng dễ thích ứng. Dễ ngủ, nên chỗ ồn ào, có ghế salon, đivăng, không cần giường, tôi vẫn ngủ tốt.
Về đặc quyền ở báo Nhân dân, tôi có xe ôtô Volga đen với người lái riêng, 1 thư ký riêng, tiền lương ngang với một phó Ban của Trung ương loại 1, cao hơn lương một trung tướng, với khá nhiều bổng lộc, như khi có bài viết được tính theo nhuận bút loại đặc biệt, khi viết sách cũng có nhuận bút loại cao, nhà in Báo Nhân dân cũng chia lãi cho Ban biên tập, quà biếu của các tỉnh uỷ, huyện ủy, công ty, xí nghiệp nhân Tết, ngày lễ, kỷ niệm. Sau 1986, thỉnh thoảng tôi lại nhận phong bì, mỏng mà "nặng", tiền trợ cấp, tiền hỗ trợ, tiền đời sống, tiền trên cho, tiền công đoàn, tiền làm kinh tế ...Tôi lại làm tổng biên tập báo Nhân Dân Chủ nhật, bán theo giá thị trường, bán chạy gấp 6 lần báo Nhân dân hằng ngày, in 6 màu, lãi ngày càng lớn.
Cho đến nay tôi vẫn giữ và truyền cho 2 con và các cháu nội ngoại là không coi làm giàu là mục đích, mà là học vấn, kiến thức, sống trong sạch, có ích cho xã hội...Do đó tôi ra đi, dấn thân, lao vào cuộc sống mới đầy bất trắc bấp bênh khá là nhẹ nhàng, còn thích thú trong lòng nữa. Tôi còn hứng khởi với cuộc sống tha hương...
Tv Cửng Tếu: Trong số những đồng nghiệp thuộc thế hệ của bác trong quân đội thì có bao nhiêu người có cùng tư tưởng với bác?
Ông Bùi Tín: Ngày càng nhiều bạn ạ. Tướng Trần Độ đã gửi thư cho tôi từ đầu năm 1996 tán thành mạnh mẽ cuộc dấn thân của tôi; năm 1997, bạn Phạm Quế Dương, đại tá ở Viện lịch sử quân đội gọi điện cho tôi, dấn thân rất quyết liệt, sau anh Dương trả lại thẻ đảng khi tướng Trần Độ bị khai trừ; Bùi Minh Quốc, nhà thơ, con nhà lính cũng liên hệ với tôi rất sớm; anh Trần Anh Kim chỉ huy cấp sư đoàn quê ở Thái Bình cũng tham gia đấu tranh rất ngoan cường. Trong đội ngũ 8406 có đến hơn 30 vị là cựu binh sỹ. Tôi còn nhiều đồng nghiệp cũ ở báo Quân đội và báo Nhân dân cũng như trong Hội nhà báo vẫn còn liên lạc với tôi khá thường xuyên, khuyến khích cổ vũ tôi, một nguồn động viên quý.
Tv Cắn: Anh Bùi Tín ơi, ngoài việc viết báo đề tài chính trị xã hội, anh có làm thơ và viết tạp bút không? Nếu có thì xin cho chúng em được thưởng thức vài tác phẩm. Là nhà báo thì chắc là anh có nhiều hình chụp mang tính lịch sử. Anh có bộ sưu tập hình nào có thể chia sẻ được ạ?
Ông Bùi Tín: Tôi có khá nhiều những thứ ấy. Thơ chỉ làm cho riêng mình, và cho vài bạn thân. Tôi vừa in cuốn Tâm tình với tuổi trẻ Việt nam. Còn ảnh chụp thì vô kể. Có những ảnh độc đáo. Ở châu Phi, ở Bắc Triều tiên, ở Leningrat, Moscow, Bắc kinh, Washington, Úc, Sàigòn, và Paris, tất nhiên. Bạn Cắn ở đâu vậy? trong nước hay ngoài nước? Có dịp gặp nhau không ? Phải hỏi trước : răng bạn có sắc không đã .
Tv HyVăn: Ông có quan hệ ra sao với Thongluan và Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên?
Ông Bùi Tín: Tôi có lúc là thành viên, tham gia viết bài khá nhiều. Nay tôi là thân hữu. Tôi theo quan điểm đa nguyên. Các tổ chức nào thật sự đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền của dân ta, tôi đều quý trọng, coi là bạn. Tôi rất không muốn giữa các tổ chức dân chủ với nhau lại công kích, nặng lời, chửi bới nhau. Tranh luận trong tôn trọng nhau là tốt là cần. Cũng không nên tự nhận mình là tổ chức tốt nhất, hay nhất; đánh giá như thế để dành cho công luận xét đoán. Có người hay nêu cao " văn hoá tổ chức " lại tỏ ra kém văn hoá, kém tổ chức, khi tự tâng bốc tổ chức của mình một cách quá lố, thực tế là thực hiện "dân chủ độc nguyên" có hại cho phong trào chung.
Theo quan niệm đa nguyên, cần đấu tranh trên nhiều mặt: chính trị, kinh tế, văn hoá; lôi cuốn nhiều giới : công nhân lao động, nông dân, trí thức, nhà kinh doanh, tuổi trẻ, cựu chiến binh, giới tôn giáo, giới báo chí, luật sư, nhà giáo; tấn công nhiều cách, khi trực diện, khi gián tiếp; trong nước và ngoài nước phối hợp, hỗ trợ nhau... Góp gió thành bão, cộng hưởng, như Cụ Phan Chu Trinh nói : "vỗ tay nên bộp" ...
Tv ngatnguong: Bác nghĩ sao về tình hình đấu tranh dân chủ của các tổ chức độc lập như tập hợp thanh niên dân chủ hay khối 8460 hiện nay?
Ông Bùi Tín: Theo tôi các tổ chức ấy đều có tác dụng tích cực và giới hạn. Tôi đã gặp các bạn trẻ trong THTNDC, rất quý mến sự dấn thân và sức sáng tạo của các bạn trẻ cũng như những mạng như Phía trước dành cho tuổi trẻ.
Tv quiteyoungguy: Đã gần 20 năm kể từ ngày bác đi, theo bác những khuyết tật có tính lý luận, bản chất hệ thống của nền chính trị VN hiện nay là vẫn như 20 năm trước hay có dấu hiện nào chứng tỏ ĐCS ở VN có thể lột xác để trở thành một lực lượng khả dĩ chấp nhận được trong giai đoạn hiện nay của VN?
Ông Bùi Tín: Theo tôi trước sau gì, không chóng thì chầy chủ nghĩa CS sẽ chết sạch trên quả đất. Đó là như 2+2=4 vậy. Ở Việt nam nó sống dai chỉ tại vì ta quá kém, dân ta "hiền lành", thật ra là yếu kém, trí thức ta mê muội quá. Không phải vì CS tài giỏi gì cả.
Cũng tại vì cộng đồng ta ở nước ngoài rất khá về làm ăn, lập nghiệp, nhưng không biết bảo nhau, lãnh đạo nhau, tìm ra kế sách thiết thực, có hiệu quả nhất để phối hợp chặt với đồng bào trong nước trong cuộc đấu tranh yêu nước mới mẻ này. Những cái loa to nhất chỉ là chửi bới CS cho hả giận, cho vơi thù hận, lại còn mù quáng dội bom vào "quân ta", trong một cuộc đấu tranh mới, bằng phương thức khác, với mục tiêu khác trước, với sắp xếp ta, bạn, thù khác hẳn trước.
Bộ chính trị Hà Nội rất "biết ơn" các nhà chống cộng hết mình "bằng mồm" ấy, những kẻ muốn giữ độc quyền chống cộng ấy không hề làm CS mất đi một sợi lông.
Tv tungtu: Ông có thể tiên đoán về hậu vận của Đảng Cộng sản Viêt Nam? Ông Đỗ Mười nói với nhiều người chỉ khoảng trên 200 năm tức là còn hơn 130 năm nữa?
Ông Bùi Tín: Không đến thế đâu. Bạn nhớ chứ, đầu năm 1989 có ai nghĩ Bức tường Berlin sắp sập đổ không ? Honecker vừa cao ngạo cho rằng Bức tường này sẽ tồn tại đến Thế kỷ sau!
Có đi ắt có đến. Bền bỉ, kiên trì, đúng hướng, có hiệu quả.
Bạn lắng nghe từ quê nhà đi. Lòng căm phẫn, uất hận của nhân dân đang lên cao dần đấy, từ ngang cùng ngõ hẻm. Xưa kia dân nói "đảng ta","chế độ ta", nay là: "bọn họ", "chúng nó". Xưa kia chỉ là nỗi sợ, nay nỗi sợ giảm từng ngày, thêm nỗi khinh, nỗi ghét, uất hận. Dân đấy. Đẩy thuyền, lật thuyền, đều là dân.
Bạn hãy tự tham gia trả lời. Bằng dấn thân, góp gió cho cơn bão lớn. Ngay lúc này.
Who, why not us ? When, why not now ?
Ai, sao không phải chính ta. Bao giờ, sao không ngay lúc này. Các bạn trẻ kêu gọi bạn.
Tv congnhan21: Là người đã từng là người lính, ông nghĩ gì về hai chữ "Phản bội" ? Với hành động năm 90 của ông, ông có cho rằng đó là phản bội khi mà ông không bị chế độ CS xử oan ức như Nhà văn Vũ Thư Hiên mà là ngược lại được chế độ khá ưu ái? Một số người trong đó có tôi vẫn nghĩ rằng ông đã suy tính là khi chế độ CS LX và Đông âu sụp đổ thì chắc chắn chế độ CSVN cũng sẽ sụp đổ nên đã làm như vậy để "lấy lòng" chế độ hậu CS. Suy nghĩ đó có cơ sở vì ông đã bỏ chế độ đúng vào thời điểm mà hệ thống XHCN lâm vào khủng hoảng chứ không phải trước đó hay sau đó . Vậy ông nói gì với những người có suy nghĩ như trên ?
Ông Bùi Tín: Một suy diễn ngộ nghĩnh. Không có chuyện đó. Tôi không có một tính toán riêng tư nào. Chỉ cần dân có tự do, xã hội đa nguyên, có bầu cử thật sự tự do là tôi thỏa mãn, tôi về nước, nghỉ hưu ngay, có tham gia thì chỉ là vài bài báo mỗi tháng. Tôi mê, nghiện làm báo rồi.
Trong nước họ chụp tôi nhiều mũ. Phản bội. Bất mãn. Hưởng lạc. Ăn tiền của CIA. Đủ thứ. Tôi trả lời:ai hứa hẹn cho dân quyền tự do, dân chủ? rồi quịt? Thế là phản bội dân. Không thể về hùa với kẻ phản dân hại nước.
Bất mãn cá nhân? họ đối xử với cá nhân tôi không xấu; lương tôi và phụ cấp cao hơn 1 trung tướng; huân chương tôi nhiều, có loại cực hiếm như Huân chương Julius Fuçik của Tổ chức Quốc tế các Nhà báo (OIJ - Organisation Internationale des Journalistes). Có nhà báo nào được đi nước ngoài nhiều như tôi?
Tv NuocNon: Hình như cộng đồng người Việt hải ngoại vẫn giữ khoảng cách nào đó với những người như bác hay như bác Vũ Thư Hiên? Bác có buồn vì điều đó không?
Ông Bùi Tín: Bạn cảm thông với tôi, như chia xẻ, cám ơn bạn nhiều lắm. Tôi không buồn đâu. Vì tôi ngày càng có nhiều bạn, hầu hết là bạn tốt. Vì chỉ những người ngay thật, lương thiện, ghét ác mới có thể hiểu tôi sâu sắc. Không gì bằng gặp trực tiếp. Sẽ thông cảm dễ dàng. Có bạn bảo: chỉ nhìn thấy anh, nghe anh nói vài câu là tôi rũ sạch mọi thành kiến, nghi ngờ.
Tv Sukhoi: Ông có hối hận khi có hành động phản bội lại những người đồng chí khi nghĩ rằng họ sẽ sụp đổ như những gì đã xảy ra ở Đông Âu và LX cũ? Và ông có khi nào đánh giá lại những việc ông đã làm có giúp ích được những gì cho quê hương của ông không?
Ông Bùi Tín: Không. Suốt 19 năm, tôi không hề ân hận. Vì tôi không phản bội nhân dân, đồng bào mình. Vì Cha tôi dạy ngay thẳng chính trực thanh liêm là đức cao nhất. Mẹ tôi dặn lòng nhân ái thương người là đức quý nhất.
Tôi không mảy may nản lòng vì tôi nhận ra rằng trong 19 năm là nhà báo tự do, tôi tự thấy có ích cho nhân quần xã hội hơn là 44 năm trong đảng CS. Tôi quý trọng nghề báo, coi là cái nghiệp, cái duyên suốt đời của tôi. Tôi vui, lạc quan, sung sướng mỗi khi viết xong 1 bài báo, khi được đưa lên hàng loạt mạng như Đàn Chim Việt, Đối thoại, Ý kiến, Phát tán, Vietnam Review, Thông luận, Người Việt, Việt Báo, Phù sa, THTNDC, báo Tổ Quốc, Tự do Ngôn luận ...
Tôi tự đặt ra yêu cầu mỗi bài báo phải có hiệu quả thông tin, thức tỉnh và thúc đẩy hành động. Không có vấn đề thì không viết. Không có thông tin có giá trị thì không viết. Viết nhạt nhẽo vô duyên thì xé đi.
Tv QueLongAn: Thăm sức khoẻ của bác. Cầu chúc bác hưởng một năm mới tràn đầy hạnh phúc , vui vẻ, khoẻ mạnh và may mắn luôn.
Ông Bùi Tín: Gửi bạn Quê Long An lời thăm hỏi chân thành. Bạn quê ở Long An? Tôi đã ở hàng tuần lễ ở Long An, thăm cù lao Con Hổ , thăm Châu Đốc và kênh Vĩnh Tế, kinh ngạc thấy lươn bự như con trăn. Rất mong
(còn tiếp)
Read more on this article...
Wednesday, February 11, 2009
Subscribe to:
Posts (Atom)