Kể em nghe
Thằng lính nào không thiếu nợ
Không biết sao em
Lại bảo ta thiếu một nụ cười
Một nụ cười thiếu em là chuyện nhỏ ...
Trả lúc nào chẳng được dễ như chơi
Ta sinh ra đụng đầu thời tao loạn
Tình mẹ nghĩa cha chẳng chút đáp đền
Sách vở học trò nợ ngày nợ tháng
Ðường phố Sài Gòn nợ bước chân đêm
Dang đôi tay ta hứng đời chinh chiến
Mỗi một địa danh nợ chất nợ chồng
Có ươc mơ nào đổi bằng mạng sống
Bạn bè ta lại đổi dễ như không
Hai chữ thanh bình ta đong ta đếm
Bằng chính máu xương của đám bạn bè
Món nợ ân tình ta chưa trả hết
Những tháng ngày còn tê tái tái tê
Chúa Chởm ngày xưa vang danh thiếu nợ
Nợ sao bằng một góc nợ của ta
Thằng lính trận liệng ngan cây súng
Phải không em Ta nợ cả Sơn Hà
Dân thám kích có một câu: Ðừng vội
Em tin không ? ta sẽ trả M mà
Wednesday, April 1, 2009
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
0 Ý KIẾN BẠN ĐỌC:
Post a Comment