Ta đụng đầu với phố xưa
Phố ôm hôn nổi đợi chờ… mừng rơn
Bạn bè chẳng đứa nào còn
Phố thì thầm kể … trông mòn mắt khuya.
Ta về ngủ cạnh sông xưa ...
Thả trôi từng đoạn… dật dờ biển đông
Ngày đi… Trăm nổi hẹn lòng
Ngày về vớt bóng… nhận không ra mình
Ta về… leo dốc cầu Kinh
Vào Thanh Đa hít hơi tình ngày nao
Người treo nổi nhớ xôn xao
Ta xa ngàn dặm… thương đau dặm ngàn
Ta về ôm lấy giang san
Lên Tăng Nhơn Phú lật trang sử buồn
Một mình hô nghĩ hô nghiêm
Một mình ta, ta lại tìm ra ta
Đụng đầu cùng nổi thiết tha
Chợt thương quá đỗi… bài ca quân hành…
Wednesday, April 1, 2009
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
0 Ý KIẾN BẠN ĐỌC:
Post a Comment